Ngày mùng 2 Tết Mậu Thân – Uyên Di

 

“Tôi đang đẻ đứa con đầu lòng, đó là ngày mùng 2 Tết Mậu Thân. Nó (Việt+) đẩy cửa vô nhà tôi, thấy máu me đầy. Mẹ tôi kêu van xin tha chết. Nó bỏ đi. Chồng tôi vì thế mà thoát nạn. Con gái tôi năm nay đúng 50 tuổi”.

Tôi đã gặp cụ bà và nghe câu chuyện của cụ hôm qua cùng với những mẫu chuyện khác. Có một bác ngồi gần tôi với cô cháu gái còn trẻ khoảng 30 tuổi, bác liên tục thì thầm giải thích cho cô cháu gái hiểu nội dung các bài hát đang được trình bài trên sân khấu.

Nhiều nước mắt quanh tôi.

Tôi tưởng sau 50 năm, lại ở nước ngoài thì không còn mấy người là nhân chứng của cuộc thảm sát tại Huế, nỗi đau sau 50 năm chắc cũng nguôi ngoai nhiều.

Tôi sai.

Có nhiều người vừa làm đám giỗ của người thân cuối tuần này. Ngày người thân chết, họ không biết.

Cuộc Tổng Tấn Công và Nỗi Dậy Xuân Mậu Thân 1968 của Quân Đội Nhân Dân Việt Nam còn gọi là Việt Cộng đã được ông Hồ Chí Minh lên kế hoạch với Bộ Chính Trị Bắc Việt từ hồi tháng 05/06 năm 1967. Lên kế hoạch đâu đó đàng hoàng, bác ta đi ký hiệp ước với bên VN Cộng Hoà đồng ý ngưng chiến cho nhân dân đón Tết. Sau khi lật gọng lời hứa, ra lệnh tổng tấn công bác ta bay sang Bắc Kinh nghỉ mát… Chưa có một cuộc thảm sát nào trong lịch sử VN mà nó tàn bạo và dã man như cuộc tấn công lật gọng của Việt Cộng năm 1968.

Cuộc tàn sát được thực hiện bởi những người cùng dân tộc. Cái tên chủ mưu thì bay qua Tàu ngồi run đùi.

Có nghiên cứu nói rằng từ thập niên 1960 ông HCM và Võ Nguyên Giáp đã ra rìa. Người chủ mưu cuộc chiến này chính là Lê Duẩn. Ông này có câu nói để đời “ta đánh Mỹ là đánh cho Liên Xô và Trung Cộng”.

Sự thật nào thì cuộc chiến 1968 cũng quá dã man và tráo trở!

Mặc dù bị lật gọng bất ngờ trong trận chiến đợt 1 nhưng bên VNCH và đồng minh là Hoa Kỳ đã đánh trả một cách quyết liệt trên hơn 100 địa điểm tấn công của Việt Cộng khắp cõi miền Nam. Việt Cộng nằm vùng và Việt Cộng từ rừng về đã bị đánh bật gốc chỉ trong 2 tháng.

Có những người đã vượt biên thoát khỏi Cộng Sản, họ không còn mơ ngày đặt chân về lại chốn quê hương, họ không ngại khi làm những công việc cần làm.

Từng lời giới thiệu các bài hát của MC Quốc Việt là từng lời đanh thép nhắc nhở đến tội ác giết hại đồng bào của người Cộng Sản. Từng bài hát được viết bởi thế hệ nhân chứng và được hát lại bởi thế hệ tìm hiểu đã làm hơn 450 đồng bào khán giả phải nghĩ lại thân phận người Việt Nam chúng ta.

Tôi đến đấy chỉ mong rằng mình làm người đưa những giây phút của phần nào chương trình văn nghệ đặc biệt này ra ngoài khung viên hội trường, đến được với những người xa.

Xin hãy coi lại những livestreams tôi đã làm hôm qua. Xin cảm ơn ban tổ chức của chương trình văn nghệ này! Xin cảm ơn tất cả những ai đã đóng góp để những người như tôi có cơ hội nhìn lại một chặng đường lịch sử của VN qua những bài hát đầy chất nhân bản của người niềm Nam.

Việt Cộng thống trị quê hương VN nhưng VNCH vẫn đang ngự trị trong lòng người VN với những bài hát nhân bản bất hũ với thời gian.29103985_10210062300588976_706914216346386432_n

https://www.facebook.com/uyen.di/videos/10210054537394901/

https://www.facebook.com/uyen.di/videos/10210054666678133/

https://www.facebook.com/uyen.di/videos/10210054863163045/

https://www.facebook.com/uyen.di/videos/10210054997246397/

13.03.2018

Uyên Di

Thiên Đường – by Uyên Di

Người nào có đạo thì còn có niềm tin vào cuộc sống mai sao tươi đẹp, hạnh phúc trên thiên đường. Chứ tôi vô đạo, cũng chẳng biết một mai chết đi mình sẽ đi đâu? Có được gặp lại người yêu cũ không? Nên ngày nào, lúc nào được hạnh phúc là tôi vui lúc ấy. Còn lúc nào gặp đời đen bạc thì coi như mình chưa đủ hên chứ cũng không thèm tự than thân “mình chưa đủ phúc”.

Cuối tuần rồi đi chợ, nội quanh vụ xếp hàng mà thấy vui vui.

Chuyện thứ 1: không đủ chỗ đứng nên cái hàng không thẳng, bà lớn tuổi sau khi nhích nhích một hồi lại trồi lên đứng trước bà mẹ trẻ trước mặt tôi. Tới phiên bà lớn tuổi trở thành người đứng đầu tiên trong hàng, không biết bà mẹ trẻ nói nhỏ điều gì mà tôi thấy họ vui vẻ cười với nhau. Bà lớn tuổi xin lỗi ríu rít và trả lại chỗ cho bà mẹ trẻ. Tôi thấy trên gương mặt của bà lớn tuổi hiện rõ vẻ xấu hổ vì hành động vô tình nhưng không lịch sự của mình. Mặc dù tình trạng xấu như vậy nhưng giữa họ tôi thấy rõ có một sự cảm thông vì lầm lẫn và quý thời gian của nhau… Có 2 người phục vụ tính tiền nên họ đã cùng nhau trả tiền một lúc.

Chuyện thứ 2: người đàn bà đẩy chiếc xe đầy ắp thức ăn, có một người đàn bà khác trên tay chỉ cầm bịch táo và trái dưa leo đứng xếp vào phía sau lưng người đàn bà kia. Tới phiên mình trả tiền, người đàn bà với chiếc xe quay lại phía sau “bà mua ít đồ hơn tôi, bà nên lên trả tiền trước cho xong đi!”. Người đàn bà này cảm ơn rối rít kể bà mới vừa tan giờ làm, phải đi đón con gấp…

28685566_10210007585941144_1907088413592084845_n

Chuyện thứ 3: tôi đứng chờ mua bánh mì, lúc này đã hơi mệt vì mua nhiều thức ăn và đang khệ nệ. Tôi cảm thấy “bất an” vì tiệm này không lấy giấy số, cũng chẳng có hàng ngũ trật tự…thôi kệ, mệt rồi! Lỡ được phục vụ sau một chút cũng chẳng mất chi! Tôi lơ đãng nghĩ đến những thứ cần phải làm…cô bán hàng chào bà bên kia mà không phải theo thứ tự là tôi. Quầy hàng đắt khách nên sơ sót cũng là chuyện thường tình. Bà ấy bảo với cô gái “không, cô kia đến trước tôi, hãy bán đồ cho cô ta trước đi!” Cô bán hàng có vẻ ngượng, quay lại xin lỗi tôi…

Chỉ có thế mà những bước chân đi về xe của tôi vui như chân sáo. Bỗng thấy cảm ơn mình được sống trong xứ sở văn minh. Hành động xếp hàng và đối xử công bằng với nhau tưởng rất đơn giản, thường tình, nhưng nó là kết quả của cả một tiến trình dạy dỗ công phu, của một xã hội văn minh. Xã hội văn minh là sản phẩm của những con người văn minh.

Ra đường thì làm sao ai biết ai giàu sang phú quý trong cái xã hội mà người nào muốn xài đồ hiệu cũng có thể dành dụm mua đồ thiệt được, hoặc mua đồ giả cao cấp. Người ta chỉ còn nhìn ra đẳng cấp qua tư cách ăn nói, hành xử mà thôi!

Còn hỏi tôi có tin vào Thiên Đường không? Tôi tin chứ! Nó chính là những lúc tôi thấy người ta đối xử đẹp với nhau bằng tình người, bằng sự công bằng bác ái. Thiên Đường dễ òm mà! Đâu cần chết mới đến được!

Tác Giả Uyên Di

Y Tế Của Nước Úc – Tác Giả Uyên Di

Mùa Hè này lại đến sinh nhật 9 tuổi của cậu con trai nhạy cảm. Năm cậu sinh nhà thương công thật đông người. Tôi được xếp nằm chung phòng với một cô Tây, chúng tôi cùng xài chung phòng tắm, phòng vệ sinh.

12494824_10204839739588215_1237097690125468124_n

Sau 3 năm vận động dân Úc sinh đẻ bằng câu nói để đời của Tổng Trưởng Bộ Ngân Khố thời Thủ Tướng John Howard, ông Peter Costello “sinh 1 con cho mẹ, 1 cho cha và 1 cho đất nước”. Tuy nói vậy nhưng mỗi năm từ lúc khuyến cáo dân Úc đẻ, số tiền thưởng từ $5 hay $7 ngàn cứ giảm chút ít hàng năm. Đến khi tôi sinh cậu bé ĐB thì chỉ nhận được $3000.

Sinh con lần này không khó nhưng khó nhất là phải chia phòng với nàng Tây. Thấy nàng khó tính và có phần dữ quá nên tôi cũng ngại không tiếp xúc hỏi han. Cứ mỗi lần nhà thương đưa xuất ăn vào là y như nàng mở máy chửi. Câu chửi của nàng đại loại như sau

– Má nó! Bao năm đi làm đóng thuế cho nó giờ vào nhà thương nó cho ăn thế này nè. Đồ ăn còn tệ hơn cho chó ăn/ (cách nói của nàng không thể dịch là tôi được) tao cho con chó ở nhà ăn còn ngon hơn như vầy nữa! Hoặc, mẹ nó, cơm tù còn ngon hơn thế này nữa! Hoặc, nó coi mình là cái thứ dân gì mà cho ăn thế này!…

Ôi thôi nàng chửi ngày 3 bữa ba ngày liên tiếp. Một điều lạ là nàng lại đối xử khá tử tế với tất cả nhân viên phục vụ và y tá tại đấy, chỉ khi người giao thức ăn ra khỏi phòng thì nàng mới bắt đầu chửi. Chắc nàng hiểu mức ăn thế ấy là do chính sách tài trợ của chính phủ chứ không phải do lỗi của nhà thương.

Cơm nhà thương thì theo tôi không thật ngon nhưng cũng tạm qua ngày. Mỗi sáng nhân viên đến phòng dọn dẹp lau chùi làm giường, thay tấm ra. Trong khi họ làm việc đấy thì tôi được chọn các phần ăn cho ngày hôm sau. Các phần ăn gồm 1 phần thịt hay cá nấu nhiều kiểu, rau các kiểu và cơm/nuôi hoặc khoai tây.

Từng là người sống ở một nước mà nếu vào nhà thương muốn được đối xử tốt còn phải trả tiền thì tôi thấy trải nghiệm nhà thương ở Úc là như lên thiên đường vậy!

Mỗi lần đảng đang cầm quyền lãnh đạo đất nước rục rịch bàn đến việc cắt giảm ngân sách y tế là dân Úc bắt đầu phản đối ở nhiều mức nặng nhẹ tuỳ theo hoàn cảnh. Các tổ chức truyền thông là tiếng nói của dân nên những quyết định về chính sách của chính phủ luôn luôn bị người dân chất vấn. Dân Úc sống trong xã hội dân chủ từ trong trứng nước nên họ hiểu rất rõ quyền lực của họ. Phần đông dân Úc cũng có cái nhìn đa dạng nên đài truyền thông nào có phát ngôn viên giỏi thông minh, sắc bén thì đài đấy thu hút được nhiều người nghe.

Trở về với việc sinh nở của tôi, như bài viết trước tả việc tôi đi sinh lần đầu và những bỡ ngỡ với những đài thọ quá rộng rãi của nhà thương. Lần này thì lại có những ngặc nhiên khác. Do cậu con trai của tôi hay khóc nhè nên mỗi đêm y tá đến sau giờ cậu được bú và bế cậu đi nơi khác. Nhớ bà y tá tuổi trung niên vỗ vỗ vai tôi ân cần bảo “cô có đứa thứ nhì rồi thì rất khó nghỉ ngơi, ở trong đây tranh thủ ngủ vài giờ đi!” Nói rồi bà bế con tôi đi qua phòng dành cho baby.

Cậu con trai của tôi sinh ra trong điều kiện tốt nhất; được theo dõi sức khỏe từ khi là thai nhi, khi sinh ra y tá còn tới nhà khám rồi được chích đủ các loại thuốc ngừa, cân đo kỹ lưỡng… Chưa làm gì cho được cho đất nước này, cậu đã làm tốn thêm rất nhiều tiền nhà thương khi bị 2 tai nạn do tính liếng khỉ mà ra. Số nợ này chúng tôi không biết là bao nhiêu, chỉ biết mình may mắn sinh con trong một đất nước may mắn. Sự may mắn đó không phải là do ngẫu nhiên.

Phần đông người Úc rất quan tâm đến chính trị, vũ khí mềm họ dùng hàng ngày là quyền tự do ngôn luận để keep the bastards honest (“giữ cho mấy thằng cha lãnh đạo thật thà” là câu nói thông thường của dân Úc). Trong một xã hội dân chủ người dân phải đấu tranh hằng ngày để giữ mức dân chủ vì họ thấu hiểu rằng chính phủ nào rồi cũng tồi nếu có trong tay quyền tự tôn tự tác.

Uyen Di

Bao giờ Thủ Tướng VN mới được nghinh đón như Thủ Tướng Ấn, ông Narendra Modi? (Uyen Di)

“-…. Chúng ta không được cái may mắn đấu tranh cho quyền tự do. Chúng ta không có cơ hội bị bỏ cuộc đời trong các nhà tù. Chúng ta nên cảm nhận nỗi đau đó. Chúng ta không được chết cho đất nước, nhưng ít ra chúng ta được sống cho tổ quốc mình. Không phải ai cũng được cái vinh dự chết cho quê hương, nhưng rất nhiều người chắc chắn được cái may mắn sống cho quê hương mình…” – Một phần bài nói chuyện của Thủ Tướng Ấn Độ Narendra Modi xin được dịch lại như thế.

Modi

Ông đã đến dự cuộc họp thượng đỉnh G20 và đã nói chuyện với khoảng 16 triệu người Ấn tại Sydney. Ông Modi đã được dân Ấn nghinh đón trong sự hân hoan ví như giới trẻ chào đón một Rockstar.

 

Để nói về lý lịch của mình ông nói: “- dân chủ là điều tuyệt vời nhất. Tôi đến đây vì Ấn Độ có nền dân chủ. Ngay cả một người ở giai cấp bình dân cũng có thể leo lên đỉnh cao trong một xã hội thực sự có dân chủ như nước Ấn.”

Nói về chính sách giới hạn quyền của chính phủ và nâng cao quyền của chính dân, ông Modi nói: “chính quyền không thể xây dựng được một quốc gia. Chỉ có người dân mới xây dựng được quốc gia thôi. Tôi rất tin vào khả năng của công dân nước tôi. Chính quyền trước đây lấy làm thích thú khi tạo ra nhiều luật. Tôi thì lại thích gạt bỏ chúng”

 

Ông Modi là Thủ Tướng thứ 15 của Ấn Độ và ông mới được đắc cử vào chức vụ này ngày 26.05.2014. Chỉ cần sau 6 tháng là ông đã trực tiếp thay da đổi thịt cho nước Ấn. Việc đầu tiên ông làm là thay đổi chính sách về cách nhà bank làm việc. Ông đã ban luật cho tất cả những người nghèo tại Ấn có thể mở sổ bank với số tiền nhỏ nhất mà họ có được, chỉ trong vòng vài ngày kinh tế Ấn đã có ảnh hưởng đáng kể, và một số thay đổi khả quan khác đã được chứng minh bằng sự ủng hộ nhiệt tình của dân Ấn trong và ngoài nước đối với vị Thủ Tướng này.

Nhìn thấy ông Narendra Modi được 16 triệu dân Ấn tụ họp trong ngày làm việc thứ Hai đầu tuần 17.11.2014 tại Sydney để được bắt tay ông, để được gọi tên ông “Modi, Modi, Modi!!!”, để được ngồi im thin thít nghe ông nói chuyện, tôi thật sự cảm thấy hạnh phúc cho dân Ấn và các bạn người Ấn của tôi. Tôi lại nghĩ đến những xóm nghèo nước Ấn, thành phố Calcutta, Chhattisgarth v,v… Họ đang có hy vọng.

Lại nghĩ đến VN tôi, lại nghĩ đến những khu ổ chuột, lại nghĩ đến những quả bóng chính trị mà chính quyền VN đã đá qua, đá lại với quốc tế để giữ vững bạo quyền, lại nghĩ đến người dân Việt Nam trong nước nếu không mạnh dạng đứng lên thì họ quả thiếu thế hệ kế tiếp một món nợ HY VỌNG khổng lồ và một lời giải thích nghẹn.

Uyen Di

KỂ CHUYỆN VỀ BỆNH VIỆN XỨ TƯ BẢN ( Uyen Di)

Uyen Di

11165307_944189392268462_7762933687580187908_n

8 giờ tối các con tôi chuẩn bị đi ngủ, cậu nhỏ thì thầm “tâm sự”

– Mummy ơi, chiều này đang chơi, mũi cây viết chì bị gãy, nó văng vô lỗ tai con.

Tôi hơi hoảng nhưng cố giữ bình tĩnh để cậu nhỏ thấy chuyện cũng không có gì:

– Vậy giờ con thấy sao? Cho mẹ coi cái nghen?!

12249607_10204598038585841_3562682098755206718_n

Cậu nhỏ thấy tôi cười, tưởng tôi không tin nên cậu vui vẻ chìa bên tai ra cho tôi coi. Từ nhỏ anh em tôi đã được bà ngoại chăm sóc kỹ, thỉnh thoảng ngoại dùng cái móc rái tai “dọn dẹp” sạch sẻ trong ấy cho chúng tôi nên bây giờ mỗi nhà anh em chúng tôi đều có cái móc rái tai. Tôi lấy “đồ nghề” và đèn pin tia nhỏ rọi vào tai cậu, đồ nghề của tôi chạm nhẹ vào khúc ruột viết chì bị gãy nằm chiễm chệ trong ấy.

Lấy sách về lỗ tai ra để coi hình dạng cấu trúc thế nào cho rõ ràng, tôi gọi ngay Nurse On Call nghĩa là tổng đài do mấy y tá trực 24/24 để trả lời những câu hỏi liên quan đến bệnh hoạn của dân chúng. Tổng đài này là do chính phủ lập nên với mục đích giúp dân tránh vào bệnh viện cấp cứu, đây là một hệ thống hết sức thông minh, vừa tiết kiệm kinh phí y tế cho chính phủ, vừa tiết kiệm thời gian của dân chúng.

Y tá nghe tôi trình bày với các từ vựng chính xác chỉ các địa điểm của tai chắc cũng ấn tượng lắm, đâu biết tôi đang có cuốn sách trước mặt. Nàng y tá với chất giọng ngọt ngào phán một câu:

– Nên chở cháu vào phòng cấp cứu ngay!

Y tá ở bang Victoria của Úc Châu tôi thấy ai cũng ngọt ngào, tận tình. Việt Nam có câu “lương y như từ mẫu”, ở đây tôi thấy y tá là đã như từ mẫu rồi!

Sau câu phán của cô y tá, cả nhà tôi chất lên xe chạy vào bệnh viện nhi đồng gần thành phố Melbourne, cách nhà tôi khoảng 10 phút láy xe vào ban đêm. Ngoài trời tháng ấy lạnh câm câm. Vừa vào được lớp cửa ngoài cùng của khu cấp cứu là khí nóng thổi dồn vào người làm chúng tôi nhìn nhau cười. Bên trong bệnh viện là một hồ cá 2 tầng khổng lồ được trang trí vô cùng bắt mắt cho các cháu con nít thích thú ngắm nhìn mà tạm quên nỗi đau nhức trong mình.

Các thủ tục giấy tờ căn bản được làm rất nhanh chóng, thời gian chờ đợi cũng không lâu. Cô y tá vạch lỗ tai cậu nhỏ thử gấp ruột viết chì ra với dụng cụ đặc biệt nhưng không xong. Nàng bảo sẽ lấy hẹn để gặp bác sĩ chuyên khoa.

Tuần sau chúng tôi đến phòng đợi, lại thêm một bất ngờ thích thú, tầng này ngoài có sân chơi nhỏ với đồi núi chập chùng, còn có mini sở thú rộng rãi nuôi một đám các chú Meerkats mục đích cũng là để “đánh trống lãng” cho đám con nít tội nghiệp mà thôi!

Mặc dù cậu nhỏ được ba mẹ giải thích trước, nhưng đến lúc bác sỹ tới làm việc vẫn sợ. Cô bác sỹ thật trẻ, nàng nhẹ nhành dỗ dành cậu nhỏ, cậu nhỏ xiêu lòng nằm nghếch lỗ tai cho bác sỹ thử, thử lần 2 xong, nàng bác sỹ bảo

– Phải trở lại lần nữa vì lần này sẽ chụp thuốc mê cho cháu rồi lấy ra, cách đó dễ hơn và không tổn thương tinh thần của cháu.

Như hình đính kèm, cuộc “giải phẫu” thành công tốt đẹp nhưng theo chổ tôi đoán biết thì rất tốn kém vì đã qua nhiều giai đoạn, mỗi giai đoạn là một chuyên viên đặc nhiệm để lo.

Vài ngày sau cặp vợ chồng người bạn đến chơi, anh bạn là bác sỹ, chồng tôi đem chuyện kể và hỏi thì anh bạn bảo có thể tốn gần 6,7 ngàn cho cuộc “giải phẩu” này. Tôi nghe thế bảo chỉ có vậy thôi mà nước Úc này làm dữ quá! Cô bạn nhanh nhẩu đáp

– Phải vậy chứ sao? Nếu không sẽ ảnh hưởng đến năng xuất làm việc và sự đóng góp cho xã hội của nó về sau này. (Đây là một câu tiếng Anh tôi dịch lại tiếng mình cho dễ hiểu).

Chồng tôi rời VN lúc tuổi lớn hơn tôi và đã sống qua một thời khó khăn thiếu thốn nên rất “ấn tượng” mỗi lần có dịp thăm bệnh viện chính phủ. Anh đem chuyện này kể với các bạn người Úc gốc Tây Phương thì tôi nhận thấy họ phản ứng như đây là lẽ đương nhiên, có người còn nói:

– Dĩ nhiên phải vậy rồi! Số thuế mình đóng cho ngân khố quốc gia hàng năm là khổng lồ mà!

Còn phản ứng của mấy bạn người Úc gốc Việt sống khá lâu ở nước này thì:

– Đó thấy hông, mình may mắn quá!

Uyen Di

Blog at WordPress.com.

Up ↑