Thiếu Vải – (Alain Bảo)

Thiếu Vải

Chiều thứ sáu, đang thả hồn lim dim theo giọng hát sang trọng, kiêu sa của Lệ Thu, Houston như chìm vào một dĩ vãng của một Sàigòn nóng nực, chợt nắng chợt mưa.

Chợt nghe tiếng điện thoại reng, tôi quờ quạng loay hoay tìm cái Iphone, rớt tận đáy kẹt của chiếc Sofa.

14333687_1370431959635429_1394225638273170167_n

“Hello ? ai vậy” tôi hỏi:

Bên kia là giọng của Âu Cơ Hương Huyền :” Anh Bảo, đến giờ đi coi chợ đêm Rock and Vote của bác sĩ Chu Văn Cương rồi ?” 0p

Giựt mình vội gọi coi đồng hồ thấy gần 5 giờ chiều:

“Anh lái xe ra liền.”

Bên kia còn nghe giọng nói với theo của Âu Cơ Hương Thùy, cùng ông xã là Quốc, nói với trong điện thoại:

“lẹ lên nghe anh.”

Vội tắt nhạc thật nhanh, rửa mặt và chạy ào ra garage, tôi lái vội đến khu chợ Hồng Kông 4, nơi tổ chức chợ đêm và buổi văn nghệ bỏ túi Rock and Vote cho bác sĩ Cương, nhân dịp ông ra ứng cử dân biểu tiểu bang Texas, địa hạt 149.

Đến nơi thấy các Âu Cơ đã có mặt đầy đủ, nghe nói bữa nay có nhiều màn muá của Hội Phụ Nữ Âu Cơ, vốn là một trong tiết mục ưa thích của tôi.

Hôm nay các Âu Cơ mặc áo thiệt sexy, Âu cơ Vân Anh mặc chiếc áo thun hở vai, và chiếc quần jean bạc màu , làm tôi không nhận ra, Cặp chị em sinh đôi Hương Thùy và Hương Huyền cũng mặc 1 kiểu đồng phục không kém phần hippi như Vân Anh, chỉ khác là những chiếc aó thun với dòng chữ “Vote for Dr Bryan Chu”, thì được khéo léo cắt dọc xẽ ngang, nửa kín nửa hở, trông thật lạ với hình ảnh quen thuộc, áo dài dịu dàng mà tôi thường thấy. Nhìn sang qua các Âu cơ Thu Huyền, Thùy Linh, Bạch Tuyết, Mai Hoa và các cô khác, thì tất cả cũng có cùng 1 đồng phục áo tả tơi với chiếc quần jean bụi đời.0k

Vốn tính ít nói và cũng không muốn tìm hiểu, tôi chỉ đến chào hỏi các cô Âu Cơ và vội tìm một chổ ngồi để thưởng thức các màn ca vũ của các Âu Cơ.

Vừa ngồi thưởng thức văn nghệ, vừa nhâm nhi món chè của Âu cơ Bạch Tuyết , mà tôi mua từ gian hàng Âu Cơ, thật sự còn gì sướng hơn nữa.

Đang mãi mê với chương trình văn nghệ, qua lời giới thiệu duyên dáng của Âu Cơ Mai Hoa, tôi bổng nghe tiếng nhạc quen thuộc xập xình, đầy vẻ man dại, Samba, của vùng Nam Mỹ. Đoàn vũ Âu Cơ với từng bước nhảy nhịp nhàng theo bài Macarena, trông thật dễ thương và lạ mắt. Chân tôi cũng nhịp nhịp, và gần như muốn đứng lên nhún nhảy theo điệu nhạc Macarena vốn thịnh hành vào cuối thập niên 90.08

Khi Âu Cơ Hương Thùy đến lượt, bước ra nhảy solo điệu Macarena, thì bên dưới sân khấu, nghe tiếng 1 bác trai tuy lớn tuổi, nhưng giọng nói rất trẻ trung:

“Hôm nay, chắc các Âu Cơ thiếu vải , nhưng nhờ vậy mà y phục rất hợp với điệu nhảy.”

Sau đó Bác đó vổ tay thật lớn, kéo theo hàng loạt tiếng vổ tay của khán giả bên dưới, cùng lượt Âu Cơ MC Mai Hoa mời Bác Sĩ Chu Văn Cương, ứng cử viên dân biểu khu vực 149 lên sân khấu, để giới thiệu với khán giả.

Không khí bổng trở nên thân mật và ấm cúng đến lạ thường, tiếng vỗ tay kéo dài theo nhịp của điệu nhạc huyền bí Macarena, và tiếng ủng hộ của mọi người:

“Vote for Dr Chu Văn Cương, hoan hô Hội Phụ Nữ Âu Cơ.”

Chương trình văn nghệ kéo dài tận hơn nữa đêm, thật hay và thật sinh động, trên đường về nhà, tôi bổng mỉm cười và tay bổng nhịp nhịp theo điệu Macarena của các cô Âu Cơ….Con đường về nhà bổng trở nên ngắn lại, tôi thầm nhủ nhất định mình sẽ bầu cho Bác Sĩ Chu Văn Cương, một gương mặt hoạt bác, lanh lợi, có nhiều sáng kiến và đã và đang mang nhiều sức sống mới cho giới trẻ, và cộng dồng Houston cũng như vùng phụ cận.

HOUSTON

Friday, October 9th 2016

Alain Bảo

Nancy Nguyễn – Muôn Nẻo Ðường

Hôm trước nhà báo Mặc Lâm đài Á Châu Tự Do “nhờ vả” tôi viết một bài cho loạt bài đặc biệt kỷ niệm dịp 30/4. Lưỡng lự thật lâu rồi tôi cũng nhận lời. Ngẫm lại chợt thấy buồn cười, có ai ngờ cái đứa tôi lại có ngày thành … bồi bút!10933773_702913276489597_3206904707906669668_n Mà lại còn là… bồi bút không lương nữa! Rồi chợt nhận ra, chung quanh tôi là muôn triệu “bồi bút không lương”, “bỏ báo không lương”, “like dạo không lương”, “share dạo không lương”! Bạn tôi, anh Alain Bảo, giáo sư đại học, mà đêm nào cũng cặm cụi đi… “giao báo” vào wall từng người. Những con người, bước ra khỏi màn hình máy tính là kỹ sư, giáo sư, bác sĩ, là sếp lớn sếp nhỏ, là miệt mài cặm cụi tám đến mười hai tiếng một ngày cho cuộc mưu sinh, để đêm về, lại âm thầm đi “bỏ báo”, đi “share dạo”, “like dạo”, chỉ để “mong đồng bào hiểu hơn về bản chất của chế độ” “mong một ngày Việt Nam đứng lên giành lại tự do, dân chủ cho dân mình”. Chung quanh tôi là muôn triệu tấm lòng, muôn triệu trái tim, tìm đến nhau từ muôn triệu nẻo đường, muôn triệu mảnh đời.
 
Những con người chẳng thân thích, bỗng một ngày như máu thịt, tìm đến nhau, níu lấy nhau, gắn bó với nhau bằng tình thương cho quê nhà còn đớn đau nhục hèn. Những con người, có khi cả đại dương cách biệt, vời vợi xa như mặt trăng với mặt trời, mà vẫn thiết tha gần gũi, vẫn rất đỗi thân thương.
Ai bảo người Việt xấu xí? Ai bảo người Việt nhỏ nhen đớn hèn? Hãy nhìn xem những con người âm thầm lặng lẽ, đêm rồi lại đêm cần mẫn làm “bồi bút không lương” chỉ để được nói lên điều nhức nhối nhất trong quả tim, trong lồng ngực, chỉ để mong một ngày quê mẹ được bình yên. Hãy nhìn xem những con người trong no đủ sung túc vẫn nặng lòng với kẻ khốn khó khổ đau, những con người trong ấm êm hạnh phúc, vẫn đau đáu về quê nhà lầm than, trong tự do dân chủ, vẫn chưa một ngày thôi khóc cho kẻ trong chốn lao tù! Nhân Bản! Người Việt vốn đẹp đẽ là thế! Dân tộc Việt vốn đẹp đẽ dường ấy! Vậy mà ngày nay … người ta cảm thấy hổ thẹn khi cầm hộ chiếu Việt Nam…
Dân tộc đẹp vô cùng, mà sao nỡ phá đi? …
Úc Châu, Âu Châu, Mĩ Châu, Á Châu, muôn vạn nẻo đường, rồi cũng dẫn về Tim. Xin cảm ơn vì tất cả.
Nancy Nguyễn

 

Lý Tưởng ? Alain Bảo

Anh họ tôi du học qua Tây Đức, theo diện quốc gia nghĩa tử vào những năm cuối cùng trước khi Miền Nam thất thủ, khi dượng tôi bị ám sát ngay trước vòng đai Bộ Tổng Tham Mưu.

Lý Tưởng ? Alain Bảo
Lý Tưởng ? Alain Bảo

Sau 75, Đại gia đình bên ngoại tôi phần lớn bị kẹt lại và sống một cuộc đời lê lết, ngục tù của những kẻ được mang danh là con cháu Mỹ ngụy bơ thừa sữa cặn.

Ngày anh họ tôi về thăm đại gia đình từ Tây Đức vào những năm rất sớm sau “giải phóng”, anh có một dáng vẻ thật khoa học, thật thà, với nước da trắng hồng và cặp mắt thật sáng của một người sống lâu năm tại xứ lạnh, khác hẳn với tôi, một thằng nhóc con đen đũi ốm nhom lòi xương, được hân hạnh sống dưới thiên đường xã hội chủ nghĩa và học tập dưới đỉnh cao trí tuệ trong thời gian tiểu học.

Có lẽ vì ra nước ngoài du học quá lâu hay là vì quá yêu khoa học mà anh họ tôi thường rất ít biết về 2 từ “Cộng Sản”, một chủ nghĩa được sáng tạo ngay trên trên đất nước Đức, nơi đã đào tạo anh thành một tiến sỹ khoa học gia.

Chỉ vài năm sau, vì quá kinh hoàng trước cách đối xử và sinh sống của chế độ ưu việt xã hội chủ nghĩa, cả đại gia đình từng người một may mắn vượt biên, vượt biển và nhờ trời phật phù hộ, tất cả đều đến định cư rãi rác các xứ sở tự do từ Châu Âu, Châu Úc, Mỹ và Canada.

Cuôc đời lắm chuyện tréo cẳng ngổng, khó ai mà lường được, vào những năm cuối thập niên 90, anh họ tôi lại quyết định về giảng dạy tại trường Đại Học Bách Khoa Sài Gòn, theo lời mời của nhà cầm quyền Hà Nội.

Ngày đó cũng là ngày dì tôi khóc sướt mướt, và quyết định sẽ không liên lạc với “thằng con trời đánh” nhưng lại là người con hiếu thảo đã tảo tần gửi viện trợ về giúp đỏ gia đình dì tôi vào những năm còn sống tại Việt Nam, đã đi ngược lại ý muốn của dì.

…Rồi thời gian cũng qua đi, vì bận lo mưu sinh, kiếm cơm manh áo tại xứ người, đại gia đình tôi dần dần quen lãng có một người anh em bạn dì hiện là giáo sư từ Tây Đức về giảng dạy tại Việt Nam.

Lý Tưởng ? Alain Bảo
Lý Tưởng ? Alain Bảo

Những năm Las Vegas có Conference về computer và khoa học kỷ thuật, tôi lại gặp được anh họ tôi ngay tại thành phố nóng cháy và không bao giờ ngủ.

Vì học chung nghành nên thường tôi có dịp được anh họ giảng dạy và trao đổi những dự án và phát minh về tin học cũng như toán học, mà anh đại diện cho Việt Nam trình bày tại những Conference này.

Anh họ tôi thuê 1 căn nhà nhỏ tại Sài Gòn, và hàng ngày cắm cuối lái xe đạp lên trường giảng dạy, chiều tối về lại cơm rau cháo muối đạm bạc một mình đơn côi, như một người xa lạ sống ngay trên quê hương.

Có lần trong dịp qua trường đại học ASU (Arizona State University) giảng dạy theo lời mời của Hoa Kỳ, tôi có vài lời khuyên anh hãy cẫn thận với thức ăn bên Việt Nam, vì dạo này tụi Tàu hay làm đồ giả, thức ăn độc hại pha chế và nhập cảng vào Việt Nam.

Anh họ tôi cho biết, nhu cầu ăn uống của anh rất đơn giản, ngoài ra anh có đóng bảo hiểm sức khoẻ cho Trường Đại Học Bách Khoa – nếu có bệnh tình hay chuyện gì xảy ra thì cũng đỡ lo, vì anh hiện sống ở Việt Nam dù là công dân Đức.

Lý Tưởng ? Alain Bảo
Lý Tưởng ? Alain Bảo

Cuối năm 2013-đầu năm 2014, được tin anh bị đau gan nặng, và tất cả tiền bảo hiểm sức khoẻ của anh đóng tại trường Đại Học Bách Khoa đều bị ban giám hiệu của trường này giựt và đem ăn xài nhậu nhẹt.

Vì không về Đức thường xuyên để làm việc, cộng với số tiền khiêm nhường ít ỏi của nhà nước Cộng Sản, và anh đã trút hết tin tường vào số tiền bảo hiểm sức khoẻ khá lớn, mà anh họ tôi đã đóng cho trường và bị mái trường xã hội chủ nghĩa cướp một cách trắng trợn. Anh họ tôi hoàn toàn không có khả năng chi phí những khoãn tiền khổng lồ 1200 dollars, cho mỗi lần chữa trị bằng phóng xạ. Gia đình dì tôi bên Mỹ phải gom góp và gửi về tất cả chi phí cho bệnh viện.

Nhưng rồi cái gì đến cũng phải đến, vào cuối tháng 6 năm 2014, anh họ tôi trút hơi thở cuối cùng tại Việt Nam, không một người thân, không một họ hàng.

Bệnh Viện đã quăng xác anh họ tôi vào nhà xác chờ gia đình dì tôi từ Mỹ về nhận, trường Bách Khoa Cộng Sản (trên khu trường đua Phú Thọ cũ) thì im hơi dấu tiếng về hàng chục ngàn dollars giựt chia chác từ tiền bảo hiểm sức khoẻ do anh tôi đóng hơn mười mấy năm.

Mãi tới ngày mai 30 tháng 6 chủ nhật thì anh họ tôi mới được người thân cấp tốc bay về từ Mỹ nhận xác, xác anh họ tôi nằm trong bệnh viện cộng sản từ 21 tháng 6 đến chủ nhật 30 tháng 6, liệu có còn nguyên vẹn như lời hứa ướp xác của bệnh viện hay không ?

Tôi viết bài này trong 1 trạng thái hỗn độn, vừa buồn, vừa giận, vừa trầm tư về cái chết quá trẻ của người anh họ khoa học gia hiền lành, thông minh đã đem tài năng giảng dạy cho sinh viên trường Bách Khoa, một ngôi trường đã nhẫn tâm ăn cướp tất cả tiền bảo hiểm sức khoẻ, và sau khi vắt chanh bỏ võ một tài năng lỗi lạc.

Không biết rằng anh họ tôi bên kia thế giới có biết chăng, anh chính là người tha hương ngay trên một xứ sở tham nhũng, hối lộ, văn hoá thối nát dưới sự thống trị của một chế độ ươn hèn ngu dốt, tay sai cho ngoại bang ? hay anh chỉ là một nhà khoa học thuần túy, suốt đời chỉ biết đến những con số, dữ liệu máy tính, thuyết trình ?

Ngay khi bài này viết xong, thì anh họ tôi chỉ mới được nhận xác từ bệnh viện sau 9 ngày vất vưởng trong bệnh viện không người thân, không họ hàng.

Dù sao đi nữa, xin cầu chúc linh hồn anh được an lạc nơi cõi bên kia  !

Kính tưởng niệm hương hồn người anh họ anh em bạn dì Lê Ngọc Minh – Giáo Sư Tiến Sỹ Khoa Học Gia trường Đại Học Stuttgart West Germany – Trường Đại Học Bách Khoa Sài Gòn !

Alain Bảo

29/06/2014

Las Vegas, USA

Lời Cảm Tưởng Trong Đêm Thấp Nến và Cầu Nguyện Cho Quê Hương – Âu Cơ Li Jolie Phan

Lời Cảm Tưởng Trong Đêm Thấp Nến
và Cầu Nguyện Cho Quê Hương
Kính thưa các bác, các cô chú và các anh chị em. Em tên là Li, trước hết, em xin cảm ơn ban tổ chức
đã cho em cơ hội được đứng đây phát biểu cảm nghĩ của mình trong ngày hôm nay như là một đại diện
cho thành phần giới trẻ tại hải ngoại.

Âu Cơ Li Jolie Phan
Âu Cơ Li Jolie Phan

Đây là một niềm hãnh diện của em được góp sức cùng các anh chị em trẻ trong ban đại diện cộng
đồng và các cô chú từ nhiều hội đoàn khác nhau trong công cuộc chung của đất nước. Chúng em là
thế hệ thứ hai, với niềm tự hào và kiêu hãnh, tiếp nối truyền thống yêu nước hào hùng của dân tộc Việt
Nam, quyết tâm bảo vệ giữ gìn những gì cha ông để lại.
Vài giòng gửi đến các bạn trẻ để xin chia sẻ kinh nghiệm bản thân của Li. Li từng là một sinh viên
du học, đặt chân đến nước Mỹ này cách đây hơn 10 năm. Lòng yêu nước của một sinh viên trẻ như một
trang giấy trắng, cứ tưởng nước VN đang được “độc lập, tư do, hạnh phúc” thật sự. Thiết nghĩ có biết
bao nhiêu bạn trẻ du học đến đây cũng lầm tưởng như mình. Nếu là vậy, xin nhìn vào sự thật đang diễn
ra: độc lập có thật sự không khi Trung Cộng ngang nhiên xâm chiếm các vùng biển và đảo của chúng
ta? Tự do ở đâu khi người dân không có quyền nói lên tiếng nói của họ, và hạnh phúc là thế nào khi
Việt Nam còn biết bao nhiêu người nghèo khổ đói rách? Còn kẻ ngồi trên thì ngang nhiên tham nhũng
hối lộ, chỉ biết bỏ túi làm giàu cho bản thân.
Đối với những bạn sinh ra ở xứ sở tự do này, bạn thật sự quá may mắn rồi. Nhưng xin nghĩ đến
cha ông chúng ta, những thế hệ đi trước, hay hỏi ba mẹ bạn vì sao mà phải lưu lạc đến đây, đã hy sinh
những gì để bạn có thể sống trong môi trường tự do dân chủ này. Biết bao nhiêu bạn trẻ trong nước
hiên ngang tranh đấu vì lý tưởng cao đẹp của họ ngay cả khi bị công an đàn áp cưỡng chế. Nếu vì quá
sung sướng mà chúng ta quên đi cội nguồn của mình, chỉ lo hưởng thụ cá nhân, vậy là vô hình chung
chúng ta đã ích kỷ rồi. Chúng ta được tự do hơn người dân trong nước, thì phải làm được điều gì đó
tốt đẹp hơn cho quê hương dân tộc.
Xin gửi lời này đến tất cả các bạn trẻ tại hải ngoại, những bạn đang sinh hoạt trong bất kỳ một đoàn
thể, hội ái hữu hay tôn giáo nào. Xin tất cả các bạn hãy cùng góp một bàn tay vào công cuộc chung
với ban Đại Diện Cộng Đồng mà cùng nhau thực hiện ý tưởng cao cả này, và chúng ta hãy hết lòng hỗ
trợ cho các bạn trẻ trong nước đang ngày đêm tranh đấu cho Tổ Quốc Việt Nam được mau có ngày hít
thở không khí tự do thanh bình.
Lòng yêu nước là một trong những truyền thống tốt đẹp của dân tộc ta. Xin thể hiện bằng hành động,
bằng sự đấu tranh thiết thực và lý trí sang suốt chứ không phải bằng câu nói suông. Xin tặng đến các
bạn hai câu thơ sau đây:
“ Hoàng Sa Trường Sa là của chúng ta,
Quyết tâm bảo vệ chẳng nao núng lòng”
Xin thành thật cảm ơn và kính chào quý vị và các bạn.
Âu Cơ Li Jolie Phan

Con đường đưa tôi gia nhập vào Hội Phụ Nữ Âu Cơ – Âu Cơ Kiều Tiên

Câu chuyện của tôi bắt đầu từ những ngày tháng Tư năm đó.
Là một trong những người còn kẹt lại Sài Gòn sau khi miền Nam thất thủ, tôi và gia đình đã trải
qua rất nhiều năm sống ở chế độ mới. Thân phận con người của chế độ cũ sau ngày giải phóng hầu
như nếm đủ mùi vị cay đắng của cuộc đời. Và những người phụ nữ tay yếu chân mềm như tôi và
mẹ tôi cũng không thoát khỏi số phận nghiệt ngã chung. Chúng tôi nuốt nước mắt vào lòng để giằn
cơn nấc nghẹn, phải giả câm giả điếc để che sự soi mói từ mọi phía, hầu có một cuộc sống bình
yên tạm bợ. Thời huy hoàng đã qua, ước mơ đã hết, ý chí bị soi mòn, khả năng không còn đất để
phát huy, là từ lúc gia đình chúng tôi biết mình không thể tồn tại và trưởng thành ngay trên mảnh
đất cha ông tổ tiên nữa rồi.

Phụ Nữ Âu Cơ ...giỏi việc nhà, chăm việc nước!
Phụ Nữ Âu Cơ …giỏi việc nhà, chăm việc nước!

May mắn được người thân bảo lãnh, cả gia đình chúng tôi rời Sài Gòn và đến định cư tại Mỹ.
Cả ba mẹ con tôi, người đi làm, kẻ đi học và từ từ có một cuộc sống gọi là tạm ổn sau một thời
gian trên xứ người. Sau bao nhiêu năm dài lăn lộn với kế sinh nhai, tôi chợt nhớ tới những người
dân còn kẹt ở quê nhà, đặc biệt là những người phụ nữ. Qua tìm hiểu tin tức trên báo chí, đài phát
thanh, đài truyền hình, mạng lưới internet, tôi nghe được, thấy được những cảnh đời khổ lụy, éo le
của bao phụ nữ Việt.
Là con cháu Tiên Rồng, tôi không thể làm ngơ hay giả vờ không biết. Tôi muốn làm một cái gì
đó, trong tầm tay của mình cho những người phụ nữ kia. Người bỏ học đi làm thuê trong sự áp bức,
người bỏ nước làm cô dâu xứ lạ, người bị ép bán mình cho tổ chức buôn người qua biên giới, người
bỏ của chạy lấy thân trong các hợp đồng lao động ở xứ ngoài. Ôi! Dân tôi giờ sao chịu đọa đày
trong tăm tối. Phụ nữ quê nhà sao gặp toàn cảnh trái ngang. Con cháu mẹ Âu Cơ nay mang nhiều
khổ nhục bi thương. May mắn sao bên cạnh đó cũng có rất nhiều, rất nhiều hình ảnh của nhưng cô
gái đã phá gông cùm, muốn đập tan xiềng xích mong thoát khỏi đời nô lệ. Có không thiếu những
con người bất khuất như LS Lê Thị Công Nhân, Phạm Thanh Nghiên, Huỳnh Thục Vy, nhà văn
Trần Khải Thanh Thủy, … và còn nhiều nhiều nữa. Họ là những người dám đứng lên nói ra sự thật,
dám phơi bày ý kiến của người dân. Nhưng dưới mắt chế độ cộng sản, họ là số người vi phạm pháp
luật và rơi vào vòng lao lý suốt nhiều năm.
Từ cảm nghĩ muốn góp một bàn tay, tôi đã làm việc từ thiện ở nhiều nhà thờ và tổ chức. Thật
tình cờ và cũng thật là may mắn, dường như tôi có duyên với Hội Phụ Nữ Âu Cơ (HPNÂC). Trong
một lần làm việc thiện nguyện cho buổi gây quỹ của đài phát thanh Đáp Lời Sông Núi ngày 27
tháng 6 vừa qua, qua vài câu trò chuyện vui vẻ với chị Thùy Linh, biết chị là một hội viên (lúc đó
tôi không biết chị là Trưởng Ban Phát Triển Nhân Sự của Hội), tôi có ý muốn xin vào HPNÂC vì
đã từng nghe danh tiếng. Không ngờ chị nhanh chóng đưa đơn xin gia nhập cho tôi điền. Từ ngày
ấy tôi đã trở thành một hội viên trong ngày đáp lời sông núi.
Tôi rất vui khi biết rằng từ đây mình có dịp để đóng góp môt phần công sức bé nhỏ của mình
vào công việc chung. Hội tuy chưa đông người nhưng mang một tiêu chí rất lớn:
Bảo Tồn Ngôn Ngữ và Văn Hóa Việt
Tranh Đấu cho Dân Chủ và Bảo Vệ Nhân Quyền
Trợ Giúp những phụ nữ, trẻ em bị bán và bị ngược đãi nơi xứ ngườiKỷ niệm 4 năm thành lập Hội Phụ Nữ Âu Cơ ▪ September 2010 – September 2014 ▪ 61
Giang tay đoàn kết với phụ nữ khắp năm châu, cùng hỗ trợ nhau và những anh hùng anh thư
trong nước để cùng sát vai tranh đấu cho một nước Việt Nam Dân Chủ. Thật đúng với những suy
nghĩ và mong ước từ lâu của tôi. Con đường đưa tôi gia nhập HPNÂC là thế đó. Thật nhanh chóng
và bất ngờ! Không chông gai và trắc trở. Nhưng tôi biết không có con đường nào toàn hoa thơm cỏ
lạ. Tôi biết con đường phía trước sẽ còn nhiều thử thách, nhưng tôi sẽ đương đầu chấp nhận. Vì tôi
biết mình không đơn độc! Bên cạnh tôi còn biết bao nhiêu chị em Âu Cơ không những ở Chi Hội
Houston, mà còn ở trên khắp thế giới sẽ cùng tôi đồng hành và sát cánh nhau trong mọi nỗ lực vì
công việc chung. Tất cả vì một tương lai tươi sáng cho nước Việt tôi, cho dân tộc tôi, và cho những
phụ nữ Âu Cơ còn trong nước.
Cám ơn tất cả những ai đã đọc câu chuyện này của tôi. Hẹn gặp lại bạn trong ngày Đại Hội Lần
3, gặp lại trên con đường dấn thân phục vụ, và sẽ có một ngày cùng nhau đoàn tụ ở đất nước Việt
Nam, khi Hòa Bình Dân Chủ về trên Quê Hương thân yêu.
Âu Cơ Kiều Tiên
Houston, Texas
10/2014

Blog at WordPress.com.

Up ↑