Thiếu Vải – (Alain Bảo)

Thiếu Vải

Chiều thứ sáu, đang thả hồn lim dim theo giọng hát sang trọng, kiêu sa của Lệ Thu, Houston như chìm vào một dĩ vãng của một Sàigòn nóng nực, chợt nắng chợt mưa.

Chợt nghe tiếng điện thoại reng, tôi quờ quạng loay hoay tìm cái Iphone, rớt tận đáy kẹt của chiếc Sofa.

14333687_1370431959635429_1394225638273170167_n

“Hello ? ai vậy” tôi hỏi:

Bên kia là giọng của Âu Cơ Hương Huyền :” Anh Bảo, đến giờ đi coi chợ đêm Rock and Vote của bác sĩ Chu Văn Cương rồi ?” 0p

Giựt mình vội gọi coi đồng hồ thấy gần 5 giờ chiều:

“Anh lái xe ra liền.”

Bên kia còn nghe giọng nói với theo của Âu Cơ Hương Thùy, cùng ông xã là Quốc, nói với trong điện thoại:

“lẹ lên nghe anh.”

Vội tắt nhạc thật nhanh, rửa mặt và chạy ào ra garage, tôi lái vội đến khu chợ Hồng Kông 4, nơi tổ chức chợ đêm và buổi văn nghệ bỏ túi Rock and Vote cho bác sĩ Cương, nhân dịp ông ra ứng cử dân biểu tiểu bang Texas, địa hạt 149.

Đến nơi thấy các Âu Cơ đã có mặt đầy đủ, nghe nói bữa nay có nhiều màn muá của Hội Phụ Nữ Âu Cơ, vốn là một trong tiết mục ưa thích của tôi.

Hôm nay các Âu Cơ mặc áo thiệt sexy, Âu cơ Vân Anh mặc chiếc áo thun hở vai, và chiếc quần jean bạc màu , làm tôi không nhận ra, Cặp chị em sinh đôi Hương Thùy và Hương Huyền cũng mặc 1 kiểu đồng phục không kém phần hippi như Vân Anh, chỉ khác là những chiếc aó thun với dòng chữ “Vote for Dr Bryan Chu”, thì được khéo léo cắt dọc xẽ ngang, nửa kín nửa hở, trông thật lạ với hình ảnh quen thuộc, áo dài dịu dàng mà tôi thường thấy. Nhìn sang qua các Âu cơ Thu Huyền, Thùy Linh, Bạch Tuyết, Mai Hoa và các cô khác, thì tất cả cũng có cùng 1 đồng phục áo tả tơi với chiếc quần jean bụi đời.0k

Vốn tính ít nói và cũng không muốn tìm hiểu, tôi chỉ đến chào hỏi các cô Âu Cơ và vội tìm một chổ ngồi để thưởng thức các màn ca vũ của các Âu Cơ.

Vừa ngồi thưởng thức văn nghệ, vừa nhâm nhi món chè của Âu cơ Bạch Tuyết , mà tôi mua từ gian hàng Âu Cơ, thật sự còn gì sướng hơn nữa.

Đang mãi mê với chương trình văn nghệ, qua lời giới thiệu duyên dáng của Âu Cơ Mai Hoa, tôi bổng nghe tiếng nhạc quen thuộc xập xình, đầy vẻ man dại, Samba, của vùng Nam Mỹ. Đoàn vũ Âu Cơ với từng bước nhảy nhịp nhàng theo bài Macarena, trông thật dễ thương và lạ mắt. Chân tôi cũng nhịp nhịp, và gần như muốn đứng lên nhún nhảy theo điệu nhạc Macarena vốn thịnh hành vào cuối thập niên 90.08

Khi Âu Cơ Hương Thùy đến lượt, bước ra nhảy solo điệu Macarena, thì bên dưới sân khấu, nghe tiếng 1 bác trai tuy lớn tuổi, nhưng giọng nói rất trẻ trung:

“Hôm nay, chắc các Âu Cơ thiếu vải , nhưng nhờ vậy mà y phục rất hợp với điệu nhảy.”

Sau đó Bác đó vổ tay thật lớn, kéo theo hàng loạt tiếng vổ tay của khán giả bên dưới, cùng lượt Âu Cơ MC Mai Hoa mời Bác Sĩ Chu Văn Cương, ứng cử viên dân biểu khu vực 149 lên sân khấu, để giới thiệu với khán giả.

Không khí bổng trở nên thân mật và ấm cúng đến lạ thường, tiếng vỗ tay kéo dài theo nhịp của điệu nhạc huyền bí Macarena, và tiếng ủng hộ của mọi người:

“Vote for Dr Chu Văn Cương, hoan hô Hội Phụ Nữ Âu Cơ.”

Chương trình văn nghệ kéo dài tận hơn nữa đêm, thật hay và thật sinh động, trên đường về nhà, tôi bổng mỉm cười và tay bổng nhịp nhịp theo điệu Macarena của các cô Âu Cơ….Con đường về nhà bổng trở nên ngắn lại, tôi thầm nhủ nhất định mình sẽ bầu cho Bác Sĩ Chu Văn Cương, một gương mặt hoạt bác, lanh lợi, có nhiều sáng kiến và đã và đang mang nhiều sức sống mới cho giới trẻ, và cộng dồng Houston cũng như vùng phụ cận.

HOUSTON

Friday, October 9th 2016

Alain Bảo

Hội Phụ Nữ Âu Cơ với chiến dịch Nhân quyền 2015

Dân Làm Báo

Phụ Nữ Âu Cơ ...giỏi việc nhà, chăm việc nước!
Phụ Nữ Âu Cơ …giỏi việc nhà, chăm việc nước!

Chiến dịch Nhân quyền 2015 do 163 cá nhân và 27 hội đoàn trong và ngoài nước tham gia đồng chủ xướng đã tiến hành được hơn 3 tháng. Hiện đã có hơn 30 ngàn người ký tên online (và có khoảng gần 20 ngàn chữ ký tay đang cập nhật) vào Thư ngỏ gửi Hội đồng Nhân quyền Liên Hợp Quốc. Tuy không nằm trong thành phần chủ xướng nhưng Hội Phụ Nữ Âu Cơ đã có những đóng góp rất tích cực trong việc vận động ngay từ khi chiến dịch mới bắt đầu.

Văn nghệ giúp vui với những nhạc phẩm đấu tranh rực lửa
Văn nghệ giúp vui với những nhạc phẩm đấu tranh rực lửa
Cuộc vận động cho Nhân quyền 2015 của Hội Phụ Nữ Âu Cơ cũng như của nhiều cá nhân, hội đoàn khác cho thấy chúng ta có thể tạo được sự tham gia thật sự của số đông với nhiều thành phần, nhiều địa bàn cộng đồng khác nhau và thực hiện nhiều hình thức tổ chức khác nhau. Nó cũng cho thấy chúng ta có thể tiến hành một chiến dịch mà nhiều cá nhân, hội nhóm có thể hoạt động độc lập, tự phát, nhiều sáng kiến… nhưng cùng chia sẻ một mục tiêu chung mà không cần bất cứ có bộ phận chỉ huy nào.
Dân Làm Báo hân hạnh có cuộc tiếp xúc với bà Phạm Thiên Thanh, Chủ tịch Hội Phụ Nữ Âu Cơ để biết thêm về những hoạt động của Hội với chiến dịch Nhân Quyền 2015, đặc biệt là những dự định sắp tới cho bước hai “Tranh đấu cho Tù nhân Lương tâm”.
Dân Làm Báo: Chị có thể giới thiệu sơ lược cho quý độc giả Dân Làm Báo biết về Hội Phụ Nữ Âu Cơ không thưa chị?
Âu Cơ Phạm Thiên Thanh báo cáo hoạt động và trình bày đường hướng hoạt động của Hội
Âu Cơ Phạm Thiên Thanh báo cáo hoạt động và trình bày đường hướng hoạt động của Hội
Bà Phạm Thiên Thanh: Hội Phụ Nữ Âu Cơ (HPNAC, tên Mỹ là Federation of Vietnamese Au Co Women, FVNACW) được thành lập vào ngày 10 tháng 7 năm 2010 gồm 10 hội viên ở Bắc Cali, Dallas (Texas), Denver (Colorado), Houston (Texas), New Mexico; ra mắt tại Houston vào ngày 5 tháng 9 năm 2010. Sau gần 5 năm hoạt động, số hội viên gia tăng và hiện đã có các chi hội tại Austin (Texas), Canada, Nam Cali, Paris, và Úc châu.
Mục đích của Hội là:
Thứ nhất: Bảo tồn văn hóa truyền thống của dân tộc Việt bằng cách dạy tiếng Việt ở các trường Việt Ngữ hải ngoại và tổ chức các lễ truyền thống như Kỷ Niệm Hai Bà Trưng, Tết Âm Lịch, Tết Trung Thu, ​Giỗ Tổ Hùng Vương, v.v…
Thứ hai là: Yểm Trợ Phong Trào Dân Chủ tại quốc nôi và hải ngoại bằng cách góp công sức, góp của trong các phong trào đấu tranh đòi dân chủ, cũng như vận động chính giới tại các quốc gia tự do quan tâm đến vấn đề Nhân quyền tại Việt Nam.
Thứ 3: Hỗ trợ các anh thư nước Việt can đảm đứng lên đòi hỏi dân chủ, nhân quyền, chủ quyền quốc gia qua liên lạc giúp đỡ gia đình của những anh thư tù nhân lương tâm, liên lạc ủng hộ tinh thần, kêu gọi Amnesty International USA can thiệp thả tù nhân lương tâm, v.v…
Thứ 4: Cứu giúp các phụ nữ và các em gái trong hoàn cảnh nghiệt ngã do tệ nạn buôn người, làm gái mãi dâm, đi nước ngoài làm công nhân bị ngược đãi, hành hạ, nhân phẩm bị chà đạp, v.v…​ qua các yểm trợ tài chánh cho những tổ chức như Hội Bảo Vệ Người Lao Động ở Mã Lai, Hội AFESIP và One Body Village, v.v…​
Dân Làm Báo: Chúng tôi được biết Hội PNAC là một trong những tổ chức rất tích cực vận động cho Chiến dịch Nhân quyền 2015 ngay từ khi chiến dịch này bắt đầu hồi tháng 3 vừa qua. Xin chị vui lòng cho biết một số những công vịêc mà Hội đã thực hiện, cụ thể trong bước 1 của chiến dịch?
Bà Phạm Thiên Thanh: Từ khi nhận được tin tức về Chiến Dịch Nhân Quyền 2015 thì Ban Chấp Hành (BCH) Hôi PNAC đã thảo luận và có những kế hoạch để thực hiện Bước 1 của Chiến Dịch:
Trước tiên là chúng tôi gửi Bản Chỉ Dẫn cách vào nhanquyen2015.net để ký tên đến tất cả hội viên ở khắp nơi để quảng bá đến gia đình, thân hữu, và những hội đoàn mà hội viên tham gia như thầy cô và phụ huynh các trường Việt Ngữ, sở làm, các đoàn Hướng Đạo, v.v…
Đưa lên website và các trang mạng xã hội của Hội PNAC các tin tức liên quan tới Chiến Dịch Nhân Quyền 2015.
Song song với đó là tổ chức các buổi xin chữ ký ở các địa phương có mặt hội viên. Hợp tác/tham gia/tham dự các buổi sinh hoạt cộng đồng ở từng địa phương để quảng bá về chiến dịch. Đồng thời vận động xin chữ ký, kể cả tại các trường Việt Ngữ. Việc vận động lấy chữ ký tại một số địa phương cũng không phải việc đơn giản vì có nhiều người không sử dụng Ineternet. Vì thế chúng tôi phải lấy chữ ký tay, sau đó các hội viên chia nhau ra lập những địa chỉ email để cập nhật chứ ký vào trang Nhân quyền. Hiện nay tuy đã bươc sang giai đoạn thứ hai của chiến dịch là “Tranh đấu cho Tù Nhân Lương Tâm”, những chúng tôi vẫn tiếp tục quảng bá và vận đông xin chữ ký, song song với việc tiến hành tham gia các họat động cho bước hai của chiến dịch.
Dân Làm Báo: Thưa chị, như chị nói thì hiện đã vào bước 2 của chiến dịch là “Tranh đấu cho TNLT”. Hội có những kế hoạch, dự định cụ thể gì cho những thời gian tới, chị có thể chia sẻ với quý độc giả Dân Làm Báo được không ạ?
Bà Phạm Thiên Thanh: Hội đã có kế hoạch để thực hiện Bước 2 của Chiến Dịch:
Các chi hội đang chuẩn bị tổ chức Đêm Thắp Nến cho Tù Nhân Lương Tâm vào đầu tháng 8/2015. Buổi thắp nến này lẽ ra được dự định tổ chức vào tháng 5/2015 ngay sau khi hoàn tất Bước 1 nhưng vì tất cả hội viên Âu Cơ đều đi làm nên chỉ có thể tổ chức thứ sáu hoặc cuối tuần nên khó tìm chỗ thuận tiện. Vì thế chúng tôi đã chuyển sang làm vào đầu tháng 8, chính là “ngày cao điểm” của bước 2. Tất cả các chi hội địa phương sẽ đồng tổ chức cùng ngày.
Chúng tôi cũng sẽ tổ chức tuyệt thực để cảm nhận và sẻ chia những khổ ai, gian nan của những anh chị em đang trong chốn lao tù. Một họat động rất cần thiết nữa là chúng tôi sẽ nỗ lực để vận động các vị dân cử ở từng địa phương lên tiếng cho tù nhân lương tâm.
Tuy nhiên, ngay khi bước hai bắt đầu, một số hội viên chúng tôi nói riêng cũng như những anh chị em chủ xướng chiến dịch nói chung, đã chụp hình có bảng viết đòi chính quyền Việt Nam thả tự do cho tù nhân lương tâm. Ngoài ra, một số các công tác khác cũng được lưu tâm và thực hiện đó là viết thư cho tù nhân lương tâm, Quảng bá trên các trang mạng xã hội của Hội những gì đồng hương có thể làm để thực hiện Bước 2. Kêu gọi gia đình, thân hữu, thầy cô, phụ huynh học sinh, đồng hương tham gia các họat động cụ thể như thắp nến, tọa kháng, tuyệt thực, viết thư cho TNLT…, tùy theo khả năng, hoàn cảnh của mỗi người để thực hiện. Miễn sao tất cả cùng chia sẻ một mục tiêu chung, với một tinh thần chung là We Are One- Chúng Ta Là Một.
Dân Làm Báo: Ngoài việc đóng góp cho cộng đồng, xã hội thì thiên chức của người phụ nữ là phải chu toàn những công việc trong gia đình, chăm sóc cho chồng, con. Thưa chị, PNAC là một Hội quy tụ nhiều phụ nữ tranh đấu cho Tự do, Nhân quyền, Dân chủ của Việt Nam. Xin chị cho biết những khó khăn và thuận lợi mà Hội cũng như các thành viên của PNAC phải đối mặt?
Bà Phạm Thiên Thanh: Như đã đề cập ở trên, tất cả hội viên Hôi PNAC toàn những chị em còn đi làm tìm kế sinh nhai, lo cho chồng, con, cha mẹ và anh chị em. Việc tham gia các công tác cộng đồng, xã hội, cũng như thi hành các chỉ hướng sinh hoạt của Hội mà Chiến Dịch Nhân Quyền 2015 là trọng tâm trong giai đoạn hiện tại, chỉ có thể thực hiện vào những ngày cuối tuần. Đó là những khó khăn mà tất cả các chị em của Phụ Nữ Âu Cơ phải vượt qua để góp một bàn tay với những người chung lý tưởng trong nước, đặc biệt là với những người phụ nữ can trường như Phạm Thanh Nghiên, Tạ Phong Tần, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Lê Thị Công Nhân, Nguyễn Hoàng Vi, Đỗ Thị Minh Hạnh và nhiều những chị em khác nữa.
Điều thuận lợi là các chị em đang sống trong các quốc gia tôn trọng Nhân Quyền, có Tự Do thực sự nên có thể tiếp tay đưa nguyện vọng tiếng nói của người trong nước đến các vị dân cử ở xứ sở họ đang sinh sống.
Dù hoàn cảnh có khó khăn, các chị em Âu Cơ đã tuyên thệ khi gia nhập Hội là thi hành các mục tiêu của Hội thì ít nhiều họ đều cố gắng tùy theo khả năng của họ. Tất cả đều một lòng muốn được hãnh diện làm người dân của một đất nước Việt Nam phú cường vễ kinh tế, văn hóa, nhân bản, dân trí, một Việt Nam trong đó dân làm chủ, có tự do thực thụ, và nhân quyền được tôn trọng.
Dân Làm Báo: Xin cảm ơn bà Phạm Thiên Thanh đã dành cho Dân Làm Báo cuộc phỏng vấn này. Xin chúc bà và các chị em Âu Cơ sức khỏe, bình an. Chúc Hội Phụ Nữ Âu Cơ thành công với những dự định, mục tiêu mà Hội đã đặt ra và theo đuổi.

Lê Trần Thu Nguyệt – Lớp 12/A4 – Trường THCS III – Quận… TP/HCM

Môn Văn Học – Đề bài: “Xung quanh bạn, những thành tựu đổi mới của xã hội đất nước, có thứ nào đôi khi có thể sẽ tốt hơn, nếu: (theo suy nghĩ của bạn)…?” 

ThuongPheBinhVNCH-danlambao

Bài Làm 

Sáng ngày 30 tháng 4 – Trôi theo dòng người tấp nập Tôi ngược lên cầu Thị Nghè rẽ trái đường Nguyễn Bỉnh Khiêm định vào đại lộ Lê Duẩn xem lễ duyệt binh chào mừng “Đại Thắng”, nhưng đến trước thảo cầm viên là cảnh sát công an ách lại kiểm ra, chỉ có giấy mời mới vào được khu vực trung tâm hành lễ.

 

Lỡ đi rồi biết làm sao, đứng bên lề đường trưa nắng như thiêu đốt, một chiếc xe bus quân đội đời mới dừng lại mở cửa hơi lạnh từ trong xe hắt ra mát rượi nhiều người đứng tuổi trên xe bước xuống, quân phục “Giải Phóng Quân” mới tinh một màu xanh lá với huân, huy chương lủng lẳng đầy ngực xếp hàng đủng đỉnh oai vệ đi sau người cầm cờ hướng vào khán đài.

 

Khát nước, bước qua bên kia đường mua ly nước mía, mắt tôi chợt dừng lại dưới đất cách vài bước chân ngồi bên cột đèn đường hứng cái nắng chói chang gay gắt là một bóng người lớn tuổi đen đúa cụt cả đôi chân cái nón vải sùm sụp trên đầu và chiếc áo rằn ri lá cây rừng bạc màu nắng gió trước mặt là cái lon sắt cũ kỹ đựng tiền lẽ.

 

Cầm ly nước mía tự nhiên đôi chân tôi bước lại, ngồi xuống 2 tay bê ly nước tôi ngỏ lời: Thưa, cho cháu mời bác ly nước và cũng không quên bỏ vào cái lon sắt tờ bạc mười ngàn đồng, ngạc nhiên bên trong cái lon sắt nằm chèo queo là cái huy chương bằng kim loại cũ mèm, tôi cầm lên ngắm nghía hỏi khẽ: bác là thương binh? Bác ấy cười móm mém: Thưa cô, tôi là phế binh chế độ cũ QL/VNCH, cái huy chương đó là “Anh Dũng Bội Tinh với Nhành Dương Liễu” kỷ niệm trận ĐăkTô, Tân Cảnh.

 

Đứng ở đây xa quá không xem được gì nhiều. Tôi mua vé vào Thảo Cầm Viên kề bên, ngồi trên thảm cỏ xanh dưới bóng cây trốn cái nắng mang theo trong lòng một thứ gì đó nằng nặng, không dưng tự nhiên bỗng thấy vương vấn một thoáng ngậm ngùi…

 

Rồi tự hỏi: Sao cũng là người Việt Nam cũng chiến binh như nhau nhưng ngày “đại thắng” thống nhất non sông, dân tộc chứng kiến 2 số phận “Vinh Nhục” đôi đường tương phản đến não lòng như vậy?.

 

Rồi như tự trả lời cho chính mình: Nếu ngày xưa sau khi bị chia đôi 2 miền đất nước vào năm 1954 sao Miền Bắc, Bác Hồ không làm như miền Nam là “tuyên chiến” nhưng tuyên chiến với đói nghèo lạc hậu với nhược tiểu của một quốc gia vừa thoát tròng 100 năm nô lệ, 2 miền Bắc Nam cùng thi đua nhau, Sài Gòn ông Ngô Đình Diệm thì dựa vào viện trợ của Mỹ và các nước tư bản để phát triển cùng nhịp điệu với các quốc gia Đông Nam Á. Hà Nội thì ông Hồ Chí Minh dựa vào Liên Xô, Trung Quốc và khối Đông Âu viện trợ xây dựng lại miền Bắc sau cơn đói tang thương Ất Dậu, chưa cần thiết phải tuyên chiến đánh nhau và với vị trí đắc địa nhìn ra Biển Đông trên “đại lộ” hàng hải quốc tế thì sau hơn 60 năm (kể từ 1954) nếu sáng suốt và khôn khéo thì hôm nay chí ít 2 miền Bắc Nam đã như là Hàn Quốc – Đài Loan hay Singapore, kinh tế phát triển bao nhiêu thì xã hội kiến thức văn minh con người cũng cao theo chừng ấy và lúc này sau bao nhiêu năm, là lúc người dân 2 miền sẽ biết phải làm như thế nào để tương thích với tầm cao trí tuệ, để nhân danh nhân quyền nhất trí bằng một cuộc biểu quyết thống nhất trong êm đềm văn minh như Đông và Tây Đức trước kia và sẽ bầu tổng thống và Quốc Hội mà nhân sự là tổng hợp nhân tài trộn lẫn của cả 3 miền Trung Nam Bắc trong công bằng quang minh chính trực.

 

Và như vậy là hoàn toàn không có mấy triệu người, một thế hệ thanh niên rường cột quốc gia nằm xuống, không có biết bao cảnh tang thương đoạn trường do khói lửa chiến tranh bom đạn từ nước ngoài mang vào gây ra và quan trọng là đôi khi qua cuộc bầu cử thống nhất bởi trí tuệ văn minh nhân quyền đích thực của toàn dân phát triển qua 60 năm không bị chiên tranh hôm nay có thể Việt Nam không phải là một nước CS/XHCN mà được toàn dân chọn lựa là một quốc gia đa nguyên tự do dân chủ như đa phần các quốc gia trong LHQ hiện nay và vì vậy chắc chắn không có hình ảnh ngày lễ “Thống Nhất” duyệt binh mà có Bác thương binh QL/VNCH miền Nam ngồi bên vệ đường nắng bụi cùng cái huy “Anh Dũng Bội Tinh” và nhất là sẽ có gần trăm triệu người cùng chung vui chứ chẳng có triêu người nào buồn…

 

Tóm lại có rất nhiều thứ, nhưng một thứ lớn nhất “có thể sẽ làm cho xã hội tốt hơn rất nhiều so với ngày nay, nếu không có cuộc chiến tranh phát xuất từ miền Bắc vào miền Nam” gây ra.

 

Con gái tôi dưới nhà đi lên hỏi: Ba thấy bài viết con ra sao mà Thầy con nói “rất muốn cho em điểm 9 bài văn này, nhưng không thể”? mà con thì không thể nào hiểu nổi?

 

Tôi im lặng chỉ cười buồn nhìn con mình cắp cặp lên lầu chuẩn bị làm lại bài mới dù muốn nói với con: Hơn ba triệu đảng viên CSVN trong đó hàng chục ngàn Thạc Sĩ, Tiến sĩ, Giáo sư mà họ còn không muốn hiểu thì một học sinh 17 tuổi như con thì làm sao hiểu được… Một mai không còn chủ nghĩa CS trên đất nước mình ắt con sẽ hiểu mà không cần đến ai để giải thích.

 

14/05/2015

 

Món Quà – by Nancy Nguyen

 Tháng Tư rồi phải viết thôi, ko chữ sẽ đập tung lồng ngực tự tìm lối ra!

40 năm kỷ niệm, tôi tặng lại đất nước tôi một …

trăng thu

Món Quà

Chiến tranh vừa tàn mẹ bồng con tựa cửa:
“Kháng chiến thành công! Con ơi! Độc lập rồi!
Mười mấy năm du kích! Mẹ trông ngày này thôi!
Trên đầu con là bầu trời thống nhất,
Dưới chân con, cả dải đất tự do!”
Nỗi hạnh phúc ngời lên đôi mắt đỏ
Mẹ vui mừng khóc ướt cả má con…
Ba mươi tháng Tư con còn đỏ hỏn
Mắt nhắm nghiền trên tay mẹ ngủ ngoan
Con đâu biết lòng mẹ rất hân hoan
Quà của mẹ: tặng con đời Giải Phóng!

Hai mươi năm sau, con trăng tròn tuổi ngọc
Từ giã mẹ hiền sang xứ “lạ” làm dâu
Quà cưới con, những sáu nghìn đô! Có ít đâu!
Đủ để mẹ sửa căn nhà mình đã cũ…
Dáng mẹ gầy khuất sau bờ tre rũ
Và quê mình cũng mất dưới chân mây…
Mẹ ơi mẹ!
Qua đến tận bên đây
Con mới biết “chồng” con là nhà thổ!
Đoạ đày xác con!
Trăm đường nhục khổ!
Con giấu hết để mẹ được an lòng…

Hai mươi năm nữa là bốn mươi đợi mong
Con vẫn không về … dối mẹ … “nhà chồng khó…”
Chứ con về với thân xác đó,
Mẹ nhìn con sẽ khóc hết một đời!
Bốn mươi tuổi, đâu còn khách làng chơi
Để có tiền … con bán đi nội tạng
Lúc cha mất, mẹ nhớ không tiền mai táng?
Quà của con: tặng mẹ cha quả thận cuối cùng…

11/4/2015

cai-phao-tinh-yeu-don-phuong

Nancy Nguyen

Blog at WordPress.com.

Up ↑