NGƯỜI KHÁCH LẠ (THE STRANGER) . TRUYỆN DÀI (HỒI 1 : CÔNG VIÊN ; HỒI 2: CĂN NHÀ 749) – ALAIN BẢO PHÁN

Hồi thứ nhất:

Công Viên :

Người đàn ông trung niên ngồi trong bóng tối, lặng lẽ, bất động như “linh hồn tượng đá”, thỉnh thoảng lại thấy ánh lửa, trên điếu thuốc di động, lúc sáng lúc mờ, có lẽ đó là dấu hiệu duy nhất, báo hiệu cho mấy đứa trẻ trong công viên sự hiện diện hàng giờ của ông.

Hình như cuối tuần nào cũng vậy, vào khoãng giờ tan sở, người đàn ông luôn cầm trên tay một bao thuốc, hút từng điếu này sang điếu khác, ngồi đúng vào hàng ghế đá rêu phủ bạc màu, cạnh hàng cây thông, đối diện khung cửa sổ, ngay công viên sau nhà Trang.

Vì thường đọc sách và đàn Piano ở phòng sau, nhìn ra công viên lá rơi, khung cảnh thật thơ mộng, Trang hầu như nhớ từng chi tiết, và sinh hoạt của mọi người ngay công viên sau nhà . Ban đầu cô không chú ý đến sự có mặt của người khách lạ, nhưng cứ mỗi cuối tuần ông ta lại cũng đúng giờ, đúng khắc có mặt đúng nơi đúng chổ hàng giờ, đã gây cho cô một sự tò mò hiếu kỳ không nhỏ.

Bởi lẽ ông ta ngồi đó một thời gian khá lâu, cho đến lúc Nàng mới chú ý rằng sự có mặt của ông ta, dường như là một chiếc đồng hồ sống cho Trang. Ông ta thường ngồi im lặng, tay cầm 1 ly café, và cứ thế hút từng điếu thuốc này sang điếu khác, cho tới khoãng 8 giờ tối, người đàn ông kỳ lạ dụi tàn điếu thuốc, và khoan thai bước ra chiếc xe Cadillac cũ kỹ, lặng lẽ rồ máy vụt đi trên con đường cát bụi dọc ra khỏi công viên.

Gia đình Trang thuộc loại khá giả, ba mẹ nàng di tản năm 1975 đến định cư tại Mỹ, ngay tiểu bang sa mạc nóng cháy, khỉ ho cò gáy này đã gần 43 năm . Ba Mẹ cô đã làm lụng, cực nhọc, không chừa bất cứ nghề gì để lấy lại được tấm bằng Bác Sĩ để được hành nghề trên đất nước tự do này.

Vì là con một, vả lại học hành chăm chỉ và không phải gặp trở ngại về tài chính, con đường học vấn của cô êm ả thuận gió xuôi thuyền, cô tốt nghiệp luật sư và hành nghề tại một công tỷ Mỹ khá nổi tiếng ngay sau khi ra trường. Ông trời hình như muốn tạo cân bằng cho cuộc sống bằng phẳng hồ thu lặng sóng, không chướng ngại của Trang, đã ban cho nàng trãi qua vài mối tình lận đận dang dỡ không tới đâu, để đến giờ Trang vẫn độc thân, và cuối cùng quyết định dọn về sống với Ba Mẹ nàng. Mẹ nàng lúc nào cũng thở dài, lúc nào cũng nghĩ rằng con gái bà sinh vào năm 1975, tuổi Dần cao số, nên đường tình duyên lúc nào cũng lận đận.

Khu phố Trang ở, chung quanh toàn là người da trắng, hàng xóm thỉnh thoảng gặp nhau chào hỏi dăm ba câu khách sáo, dường như mục đích chỉ cho biết nhau họ là hàng xóm. Đối diện nhà ba mẹ nàng, là nhà bà Jane khoãng 75 tuổi, nghe đâu thừa hưởng 1 gia tài kếch xù của ông chồng tận bên Anh Quốc, vì để tránh tai tiếng dị nghị của bên chồng, nên bà Jane đã di cư dọn hẳn và sống ở bên Mỹ.

Bà Jane tính tình vui vẻ, vào những dịp lễ tạ ơn, giáng sinh, tận tình mời Trang cùng ba mẹ nàng qua nhà bà chung vui, có lẽ để vun đầy nỗi che lấp nỗi cô đon hiu quạnh, của một người đàn bá goá, lắm của nhiều tiền.

Một buổi chiều cuối tuần, Trang bổng nghe tiếng ồn ào của bà Jane cùng với tiếng xe lui ra chạy vào. Hiếu kỳ, Cô vén màn nhìn sang nhà đối diện, một người đàn ông châu Á đang khiêng vài chồng sách vở, vài cặp sắc tay, cùng vài chiếc bàn ghế khổ nhỏ đi vào cổng bên nhà bà Jane. Người đàn ông khổ người cao ráo, đang nói chuyện xoay lưng về phía nhà nàng cùng bà Jane, thỉnh thoảng lại cám ơn, và chăm chú lắng nghe bà Jane.

Sau dó bà Jane bổng chỉ chỏ tay về phía nhà Trang, người đàn ông quay lại và nhìn về nhà nàng, Trang giựt mình, thì ra đó là người khách lạ trung niên thường ngồi hàng giờ trong công viên sau nhà.

Vài ngày sau, gia đình Trang biết rằng, Người khách lạ đó là bạn của cháu bà Jane, một người Việt Nam đến xin mướn phòng, thông qua sự giới thiệu của người cháu ruột bà Jane.

Và kể từ ngày đó, không những Trang nhìn thấy người khách lạ Việt Nam hàng giờ ngay công viên sau nhà, mà còn thỉnh thoảng nghe tiếng Guitar nhè nhẹ âm hưởng quê hương mà đã lâu lắm nàng không còn biết đến từ căn nhà đối diện của bà Jane.

Ngày tháng trôi qua, Năm nay là năm thứ 43 ăn cái tết tại xứ người, cũng vẫn 3 người quen thuộc, cha mẹ Trang và Trang, đêm 30 tết, sau khi mẹ Trang cúng ông bà tổ tiên và chuẩn bị một bửa cơm thịnh soạn bao gồm những món quen thuộc như Thịt Kho Tàu, Dưa củ kiệu, Xôi gấc, bánh tét và hàng loạt các món khác mà bà mua từ chợ Việt Nam.

Nhìn bữa ăn thịnh soạn và khá nhiều cho 3 người, Ba Trang bổng nhìn mẹ cô và nói:

“hay là bà nó sang mời anh gì hàng xóm bên nhà bà Jane qua ăn cho vui .?”

Trang giựt mình: “ thôi đừng, bố à, có người lạ con không thích lắm.”

Mẹ Trang mỉm cười hiền từ: “ trông anh ấy cũng hiền, với lại cùng là người Việt mà, ừ thì ăn chung giao thừa cho vui.”

Trước sự đồng ý của ba Mẹ Trang, Trang đành im lặng .

…….

Hồi Thứ 2:

Căn Nhà 749

Thành là một người đàn ông ít nói, dáng người cao to, lực lưỡng. Khuôn mặt anh lầm lì và đầy thẹo.  Chỉ có đôi mắt là tinh anh sáng rực, thoang thoảng một nỗi buồn khi ẩn, khi hiện, không che nổi cả một bầu trời tâm sự u ám, dường như hồn một nơi và xác một nẻo.

Anh chỉ trả lời ngắn gọn, xen lẫn những nụ cười nhạt nhòa, trước những câu hỏi xã giao của cha mẹ Trang trong đêm ăn giao thừa.

Thành đi Mỹ theo diện du học quốc gia nghĩa tử trước năm 1975.  Cha anh tử trận tại chiến dịch mùa hè đỏ lửa 1972; anh du học được vài năm thì mẹ anh cũng qua đời.  Từ đó anh quyết định ở lại luôn tại Mỹ, và coi đất nước này như là một quê hương thứ hai.

Đó là những điều duy nhất mà gia đình Trang biết về anh sau bữa ăn giao thừa thân mật đầm ấm cuối năm của đồng hương tha phương.

… Như thường lệ, Trang vẫn luôn ngồi đánh đàn piano sau nhà, nhưng giờ thì nàng đánh nhẹ nhàng và kín đáo kéo màn che cửa phòng sau mà nhìn thẳng ra công viên.

Thành vẫn ngồi đó mỗi chiều, hút thuốc liên tục, và đôi mắt luôn chăm chú nhìn về một hướng. Trời đã vào thu, gió thổi nhè nhẹ mát dịu, lá bắt đầu chuyển màu, lũ trẻ hàng xóm vào mùa này thường hay ra công viên đùa giỡn, hoặc chơi baseball mãi cho tới khi đèn công viên bật sáng.

Khoãng tám giờ tối, thì Thành lại lên xe rời khỏi công viên. Dường như anh đi đâu đó quanh quẩn thành phố, nên thường mãi đến tận khuya Trang mới nghe tiếng xe dừng, cộng với bước chân nặng nề và chìa khóa lách cách mở cửa của Thành – một lối đi biệt lập mà bà Jane đã dành cho anh.

Vài ngày sau, gia đình Trang chuẩn bị sắp xếp xuống miền nam California để hưởng không khí Tết, và sẳn dịp để bố mẹ nàng thăm một vài người bạn thân. Trước khi đi, Trang chạy vội qua nhà bà Jane để nhờ bà trông chừng nhà như thường lệ.

Trong khi đang trò truyện với bà Jane, thì Thành lái xe về – trên tay cầm hộp hamburger, ly cafe và bọc french fries. Anh gật đầu chào nàng:

“Good Morning, Trang.”

Trang mỉm cười:

“Good morning, anh Thành.”

Rồi Trang tinh nghịch:

“Chắc tối đi chơi khuya với đào, nên sáng sớm đói bụng hả anh?”

Thành tươi cười:

“Ai mà dám đi chơi với một người có khuôn mặt cô hồn như tôi, cô Trang.”

Nói xong, anh bước trở lại xe, lấy 1 ly strawberry milkshake, và trao cho bà Jane:

“Here you go, Jane.”

Bà Jane nhìn Trang như có vẻ phân trần:

“It’s been a long time since I’ve had my favorite milkshake.”

Trang ôm bà Jane và nói tiếp:

“You’re lucky to have such a thoughtful roommate! Well, I had better go help my parents finish packing for the trip. Thanks for watching the house, Jane!”

Nhìn về phía Thành, cô chào:

“Have a nice weekend, anh Thành. My family is going to California for the Tết festival.”

Thành bắt tay cô:

“Have a good trip!”

…. Chiều thứ bảy hôm đó, Thành như thường lệ hút thuốc, ngồi nhìn đăm chiêu về ngôi nhà cách nhà Trang một căn. Khoãng 8 giờ tối, một người phụ nữ da trắng tóc vàng, dáng người tầm thước cân đối, lúi húi cắt tỉa mấy chậu hoa và sửa sang hàng rào gổ xiêu vẹo trước nhà. Thành nhanh chân bước vội về phía sau nhà Trang, chần chờ vài phút, nhìn chăm chăm lão già đang làm việc chung với người phụ nữ.  Người đàn ông này có vẻ Trung Đông – khổ người to lớn, bắp thịt cuồn cuộn – đang đóng những thanh sắt để thay thế hàng rào bằng gỗ cũ kỷ.

Khi thấy lão già bước vào nhà, Thành bước thật nhanh đến bắt chuyện với người phụ nữ …

Cuộc đàm thoại mới đầu còn nhỏ tiếng, nhưng càng về sau thì càng giống như một cuộc giằng co cải vả.

Lydia, một người phụ nữ hàng xóm, nhà sát cạnh, nghe tiếng ồn ào, mở cửa và hỏi vọng sang:

“Is everything Ok? Kathryn?”

Kathryn – người phụ nữ đang dằng co với Thành – ngẩng khuôn mặt trắng xanh và điềm đạm trả lời:

“Everything is fine, Lydia. This man just mistook me for someone else.”

Bất thình lình, lão già giúp việc lao ra từ trong nhà.  Bàn tay vạm vở lông lá của ông đẩy mạnh Thành ra xa, và gằn giọng:

“Go away! Don’t ever come here again.”

Thành bước giật lùi từ từ ra sau, hai vai nhún và đưa hai tay vẩy vẩy:

“It’s ok, man. I didn’t mean anything. I just made a mistake.”

Thành chạy ngược về phía công viên, lên xe lái thật nhanh.  Con đường nhỏ giữa công viên và các dãy nhà bụi tung mịt mù, xen lẫn tiếng thắng xe nghe ken két, dưới ánh đèn đường vàng nhạt.

Trong nhà, Kathryn bước vội vào ngôi nhà to lớn.  Lão già giúp việc đóng kín chiếc cổng sắt bên ngoài thật mạnh và đi nhanh một vòng – hai tay vừa đẩy, vừa kéo dãy hàng rào sắt mới làm -dường như muốn kiểm tra lại độ bền của nó.

Xong việc lão già nhanh chân bước vào nhà khóa chặt cửa ra vào và một cánh cửa sắt bọc bên ngoài.

Bên kia đường bà Jane lặng lẻ theo dõi câu chuyện.  Thỉnh thoảng bà thở dài, và cuối cùng bà tắt đèn và chuẩn bị đi ngủ.

Quá nữa đêm, Thành mới lái xe về nhà – quần áo và hơi thở đầy mùi rượu.  Anh vừa đẩy cửa riêng để vào phòng thì đèn bổng bật sáng. Bà Jane giọng lạnh lùng:

“What’s the matter with you? I saw the scene you caused at house 749 earlier today. What’s going on?”

Thành trả lời thật nhanh:

“Don’t worry about it. I just made a mistake.”

Bà Jane tiếp:

“I’d appreciate it if you wouldn’t get drunk in my home.”

” Yes, Ma’am. ”

Thành bật miệng trả lời thật nhanh, trước khi đóng cửa phòng.

***

Hồi Thứ 3 cho đến hết chuyện sẽ được xuất bản trong tiểu thuyết truyện dài:  “Người Khách Lạ (The Stranger)”, by Alain Bảo Phán, vào cuối năm 2019.  Thank you for reading!  Stay tuned …

Chuyện chàng trai ngoài 20 tuổi… (Truyện ngắn có thật)

Có khi nào trong những chiều lái xe về từ chỗ làm, đường phố đã nhá nhem tối, trời lạnh, bạn tự hỏi “tại sao ta ở chốn này?”, “những mảnh đời VN đang lưu lạc trên những miền đất xa xứ khác, sống một cuộc đời ra sao?” 40813263_10211077850817097_2059927372416679936_n

Từ khi biết câu chuyện tình ấy, hình ảnh gia đình họ cứ lảng vãng mãi trong đầu tôi. “Tại sao có những cuộc tình đẹp như vậy? Tại sao có những trái tim âm ỉ lửa tình yêu cho quê hương bền vững như vậy?” Đoạn kết của họ sẽ ra sao? Cuối cùng tình yêu có khả năng được trái tim chọn lựa hoặc được điều khiển bởi lý trí hay không?

Đã có những buổi chiều tôi như trôi theo luồng xe trên đường, dù được sưởi trong xe ấm áp, dù radio đang mở lên để hầu bắt kịp tin tức trong ngày nhưng đầu óc tôi đang ở một nơi xa xôi. Nơi ấy tôi không mơ ước được đến vì nó gần VN quá, đến đấy mà không vào được VN thì như tự khơi dậy nỗi đau, nỗi nhớ nhung cho mình… Nơi ấy có một người đàn ông…

…Người đàn ông ấy khoảng 40 tuổi nằm trong khu phòng đầy bệnh nhân của nhà thương Đồng Nai, tay anh bị còng vào thành giường. Mấy tuần nay người ta xì xầm về anh, có người nhìn anh bằng ánh mắt thương cảm, có người nhìn anh bằng ánh mắt sợ sệt và xa lánh. Trong những cơn mê sốt đôi khi anh cảm nhận được đôi bàn tay dịu dàng của ai đó đang nhẹ nhàng chăm sóc anh….

Cuộc tình một tù nhân lương tâm của các trại tù Z30 Xuân Lộc, Z20 Xuân Phước với người phụ nữ ấy bắt đầu từ những ngày tháng đó…

Anh được đưa trở lại trại tù Z30, sau khi bệnh tình của anh có phần thuyên giảm. Anh bị giam cầm thêm 5 tháng nữa trước khi được trả tự do.

Ngày cánh cửa nhà tù mở rộng, anh bước ra với tư cách một người tự do trong một đất nước bị giam cầm, người đàn bà có đôi tay dịu dàng đứng đợi anh ở cồng trại giam…

Người tù nhân lương tâm đã chôn hơn 20 năm tuổi thanh xuân trong trại tù cộng sản. Anh bị bắt tháng 7 năm 1977, lúc còn là chàng trai hơn 20 tuổi đời tràn đầy sức sống, tràn đầy lý tưởng cho quê hương. Từ cửa trại tù Xuân Lộc năm 1997 bước ra là một người đàn ông trung niên hoàn toàn trắng tay, 20 năm sống đời tù, thế giới bình thường đã quá xa lạ đối với anh…

Tôi có quen một cô bạn đầy cá tính xinh đẹp, mãi đến gần 30 tuổi vẫn chưa có người yêu. Hỏi tại sao? Nàng thẳng thắng trả lời “đàn ông VN không có lý tưởng nên chẳng chọn được thằng nào!”…

Có những người đàn bà như thế!

Người đàn ông trung niên kia gia tài chỉ có vài bộ đồ cũ hoặc chăng cũng chẳng có gì và người đàn bà không còn trẻ đưa nhau về tạo dựng tổ ấm. Có lẽ vợ anh thuộc mẫu người đàn bà như cô bạn của tôi, nên chấp nhận kết hôn với một người đàn ông chẳng có tương lai, sẽ luôn bị chính quyền dòm ngó theo dõi và trù dập. Chị chỉ biết rằng gia tài duy nhất của anh là một trái tim âm ỉ lửa cho quê hương. Có lẽ đối với chị ấy như vậy là đủ hạnh phúc…

Cuộc sống “tự do” trong một xã hội bình thường sau 20 bị giam cầm đã là khó, để tồn tại được trong một xã hội mà phần nhiều giá trị quan trọng đã bị đảo lộn chắc phải là một thử thách lớn đối với anh. Dù vậy, nước chảy thì lá cũng phải trôi theo…

Năm đứa con trai của anh gần 11 tuổi, anh lại theo tiếng gọi của con tim đi thăm viếng gia đình của những tù nhân lương tâm. Anh kể các cán bộ cộng sản đã hứa hẹn sẽ giúp anh tạo dựng một gia đình đầy đủ vật chất nếu anh chấp nhận tồn tại như một người không tim, không óc, không còn quan tâm đến những sự đàn áp mà các tù nhân lương tâm đang hứng chịu từng ngày. Anh kể:

– Lúc đó tôi thiếu thốn nhiều lắm nhưng làm sao quay lưng được với những người từng là bạn của tôi? Họ từng là những tù nhân lương tâm như tôi…

Ở VN, nếu bạn chỉ tồn tại như những sinh vật chỉ biết sống còn thì có lẽ dù nghèo, dù cực cũng không đến nỗi phải ăn cỏ như người dân Bắc Hàn, không phải ngủ khổ như cư dân ở Calcutta, nhưng nếu bạn làm người sống bằng con tim và lương tri của mình thì câu chuyện lại khác, đầy khó khăn…

Anh bị săn đuổi…

Gia đình nhỏ của anh dìu dắt nhau tìm đường vượt biên qua đất Thái. Cuộc sống trên quê hương đã khó khăn, qua Thái lạ đất, lạ tiếng, tôi không tưởng tượng được nó sẽ khó khăn, thử thách như thế nào?

Bạn có biết hơn nửa triệu đồng bào đã chết trên đường vượt biên tìm tự do? Họ đã bỏ mình vì cách này hay cách khác. Tôi đã nghe nhiều câu chuyện kể nỗi cả da gà từ những nhân chứng sống…

Người đàn bà của anh sức khỏe đã không tốt, trong hoàn cảnh sống quá khó khăn từ vật chất đến tinh thần nàng đã lâm trọng bệnh và qua đời…Chị để lại con trai nhỏ dại cho anh trên đất khách…

Con trai anh, cháu Long Phi lúc rời VN chỉ 11 tuổi, ngày trở về quê hương để giỗ mẹ đã là một chàng trai ngoài 20. Chàng trai ngoài 20 tuổi lưu lạc nơi xứ người, được nuôi dưỡng bởi ngọn lửa yêu quê hương dân tộc. Ngày trở về chàng trai ngoài 20 tuổi đã tham gia trong dòng người biểu tình chống luật Đặc Khu, ngày lịch sử Xuống Đường của người dân VN 10.06.2018. Trong dòng người ấy, chàng trai ngoài 20 tuổi bị bắt cùng với những chàng trai ngoài 20 tuổi khác. Will Nguyễn cũng bị bắt.

Cái mạng của những người trẻ ngoài 20 tuổi công dân Việt Nam nó rẻ mạt, ít được ai đoái hoài tới. Cái mạng của những kẻ đã bỏ nước ra đi vì bị truy đuổi từ đời cha dưới chế độ tàn quyền Cộng Sản thì có là ra gì?

Chàng trai ngoài 20 tuổi tên Trần Long Phi con ông Trần Văn Long là có thật. Có thể nào cũng như cha, chàng trai ngoài 20 tuổi này sẽ chôn trọn xuân xanh trong những nhà tù giam cầm người yêu nước như cha chàng đã từng? Có thể nào những người trẻ dám sống với lý tưởng cho quê hương dân tộc sẽ phải chết dần vì họ chưa được nhiều người biết đến để quan tâm?

Tôi viết những dòng này mỗi ngày một ít vì trong thế giới của tôi cũng lắm điều, nhiều chuyện. Ngày hôm nay gia đình em Trần Long Phi sẽ được phép vào tù thăm em…tôi chạnh lòng nghĩ đến người cha hiu quạnh của em đang bên đất Thái, không thể về thăm em được, vì về đồng nghĩa với sự chọn lựa chết mòn một lần nữa trong nhà tù Cộng Sản…

Bao nhiêu nữa thế hệ sẽ phải còn trả giá cho tình yêu quê hương của mình? Xin hãy tìm sự cứu cánh trong chính con tim của bạn.

Viết cho em…
05.09.2018

Uyên Di

Giới Thiệu: Tuyễn Tập Truyện Ngắn – Nước Mắt Mùa Đông – Tác Giả Alain Bảo Phán

Quí anh chị em có thể ủng hộ sách bằng cách vào trang web www.nuocmatmuadong.com, số lượng sách giới hạn – sẽ ký tên và viết tặng bạn bè thân nhân làm kỷ niệm. Sau khi lấy lại Vốn và công – Profit sẽ tặng lại cho 1 Bệnh Viện Mỹ và UNLV (University of Nevada Las Vegas) Library.
Xin chân thành cám ơn quí anh chị em bạn hữu gần xa.

Lời Mở Đầu

Tập truyện nhỏ “Tuyển tập truyện ngắn: Nước Mắt Mùa Đông”, thu lượm từ những bài học ngàn vàng và kinh nghiệm quý giá của cuộc sống, cũng như những mẫu chuyện nhỏ xảy ra dọc đường đời, tất cả hoàn toàn dựa trên sự thật. Mong rằng đọc giả tiếp nhận, và coi như là những hạt bụi tâm sự thoáng qua bên đời, của một người Việt Nam viễn xứ lạc loài trên đất lạ quê người. Tác giả cũng xin trân trọng cảm tạ bạn bè, bà con, đồng hương gần xa đã đồng hành, giúp đỡ, chia xẻ ngọt bùi để tập sách ra đời. Hy vọng tập sách ngắn gọn này, sẽ phần nào phản ánh được một phần góc cạnh của mỗi cá nhân người Việt trong và ngoài nước.

Las Vegas – 02 tháng 7 năm 2018

Alain Bảo Phán

Nhà Văn Trần Trung Đạo:

Dường như mỗi người Việt Nam tỵ nạn chính trị ở nước ngoài đều có nhiều điều để kể mà không cần phải hư cấu, tưởng tượng hay hình dung gì cả.

Tuyển tập truyện ngắn của Bảo Phán là một ví dụ điển hình. Mặc dù chia thành nhiều chương nhưng các chương có thể đọc một cách riêng rẽ, độc lập như những mẫu chuyện rời trải suốt trên chặng đường dài của hành trình tỵ nạn …

Bảo Phán không phải là nhà văn chuyên nghiệp hay là một cây bút thường xuyên nhưng có lẽ nhờ thế nên văn của anh rất tự nhiên, chân thành và hy vọng sẽ làm độc giả hài lòng …

Cựu Đại Úy Không Quân Vĩnh Hiếu:

“Tuyễn Tập Truyện Ngắn Nước Mắt Mùa Đông” là một mớ ký ức góp nhặt của Bảo Phán trong những năm tháng xa quê hương lưu lạc xứ người. Những bài viết biểu lộ bản chất tình cảm của tác giả qua giọng văn đơn giản, nhẹ nhàng,nhưng đong đầy tình cảm của một con người nghệ sĩ …

Đọc qua ta có thể thoáng thấy được con người của Bảo Phán, một con người yêu nước, yêu quê hương thể hiện qua một nội tâm khắc khoải, ưu tư về cuộc sống, ưu tư về số phận của quê hương xứ sở đã bị đổi thay, dân tộc bị dày xéo qua biến cố 75 …

Độc Giả Kim Hoa :

… Anh chỉ là 1 cây bút nghiệp dư hải ngoại, thật ra công việc chính của anh ta là toán thống kê tại 1 trường đại học tại Mỹ và là 1 người rất đam mê & giỏi âm nhạc. Có lẽ chính vì sự tổng hợp của những tố chất khác biệt đó, nên cách viết của anh rất gọn gàng, rõ ràng & đi thẳng vào những điều mà anh muốn diễn đạt như 1 mathematician giải 1 bài toán học vậy. Tuy nhiên tôi lại không cảm thấy văn của anh bị khô khan mà thay vào đó là sự thoải mái đến từ 1 cảm giác rất gần gũi với các nhân vật & diễn tiến trong truyện. Có lẽ vì những gì anh viết rất tương tự với những gì tôi vẫn nghe & thấy trong đời sống hàng ngày mà vì sự bận rộn của cuộc sống, tôi đã vô tình bỏ qua nên không thấy được chiều sâu & nét đẹp của những điều bình thường ấy. Chính điều này đã tạo ra một sự thu hút rất tự nhiên & cũng để lại trong tôi những cảm xúc khó quên sau khi đọc truyên của anh …

Xuân Thảo:

Tôi đang bước thật nhanh vào nhà để tránh cái nắng như thiêu đốt của Cali mùa hè bỗng ông xã chìa ra một bưu kiện màu vàng và bảo “của BP” . Mở nhanh bưu kiện, một lá thư 2 trang giấy và một cuốn sách rơi ra. Trong thư BP nhắc đến một lời hứa 3 năm trước là sẽ gửi tặng vợ chồng tôi một cuốn sách đầu tay của BP khi nào nó được xuất bản. Những tưởng chỉ là một lời nói đùa nên lời hứa đó tôi đã quên bẳng từ lâu. Vậy mà hôm nay trong tay tôi đang cầm “đứa con tinh thần” đầu lòng đó của BP. Những lời chân tình trong lá thư bất chợt làm buổi trưa mùa hè của Cali dễ chịu hẳn.
“Nước mắt Mùa Đông” là một tác phẩm đầu tay của một chàng lãng tử Việt trên đất Mỹ. Nó chắc chắn không phải là một tác phẩm hoàn mỹ, nhưng văn phong nhẹ nhàng, giản dị, đôi lúc quá chân thật vẫn lôi cuốn độc giả đọc hết một mạch cuốn sách. Những câu chuyện đời và đạo trong cuốn sách có những hình ảnh quen thuộc của tôi, của anh, của chúng ta, của những người con Việt trong thập kỷ 80 và những người Việt xa xứ lúc nào cũng đau đáu nhớ về quê hương.
Sách trình bày đẹp, nhiều hình ảnh của chính tác giả “Hắn vẫn là một người Việt Nam đơn độc như người lữ hành lang thang trên xứ lạ quê người”

Những điều kỳ lạ trong cuộc sống – Alain Bảo – diễn đọc Diệu Nghiêm

Cuộc đời thường đầy dẫy những bất ngờ kỳ diệu, với kết cục đầy bi thương, hoặc sửng sốt đầy ngạc nhiên. Đó là một trong những tính chất quan trọng nhất, để bạn tập cách học và cách sống theo từng bước thăng trầm của từng quãng đời, khúc ngoặc, ngã rẻ. Và hãy luôn luôn nhớ rằng chuyện gì cũng có thể xảy ra bất cứ nơi nào, bất cứ phút nào, để sống thật đáng giá mỗi giây phút hiện tại.

Sau đây tôi xin chia xẻ một vài câu chuyện thật 100% đã xảy ra trong nữa cuộc đời tôi:
Chuyện thứ nhất:
Chỉ trong vòng hơn 2 tháng từ tháng 3 đến tháng 5 năm 1975, cũng như hàng chục triệu đồng bào miền nam Việt Nam khác, gia đình tôi vốn thuộc loại trung lưu , sĩ quan “ngụy”, được chính quyền miền bắc đẩy xuống tận cùng đáy vực của xã hội, kể từ ngày đó đại gia đình tôi lang thang kiếm sống tận hang cùng ngỏ hẻm, sống chui sống nhủi cả hơn 20 mạng trong nhà ngoại tôi tại Sài Gòn.

Chuyện thứ hai:
Vào tuổi mới lớn, lúc vẫn còn ở Sài Gòn Việt Nam, vốn ham mê võ thuật và thể thao, tôi thường xin theo học các lớp về các phái võ tàu, nhật, đại hàn. Cho đến 1 ngày, trong lúc tập một thanh sắt thật to tình cờ rớt vào gáy, tôi bất tỉnh và chở vào bệnh viện.
Kể từ ngày đó, hàng trăm bệnh trong người bộc phát ra bởi hàng trăm ông bác sĩ, mỗi lần là một bệnh mới. Trong vòng 1 năm tôi uống cả hàng trăm loại thuốc từ A đến Z, bện không thuyên giảm mà còn nặng thêm.
Sau đó nhân duyên đưa đẩy, tôi gặp 1 vị sư nam tông trẻ nhận tôi làm đồ đệ, theo thầy, tôi khăn gói lên núi Dinh Bà Rịa Long Thành để chữa bệnh, tôi mang theo một vài quyển sách của thiền sư Osawa và Tuyệt Thực Đi Về Đâu của Thái Khắc Lễ.
Sư chỉ đáng tuổi anh tôi, nhưng dáng người cao ráo nhanh nhẹn, mỗi sáng Sư đi như bay trên những con đường núi hoang vu, đầy đá và cây dại , để lấy nước. Am Lá nơi sư và tôi ở chỉ là 1 hòn đá thật to, được đẽo đục bằng phẳng, và trên đó được xây 2 cái cái chòi bằng tranh.
Trong vòng 2 năm liên tục:
Năm đầu tiên: tôi nhịn đói tuyệt thực tuyệt đối đúng 30 ngày, chỉ uống nước lã H2O (không uống không ăn bất cứ một thứ pha chế nào khác), hoặc nước suối do sư mang về am, 11 tháng sau đó tôi ăn gạo lức muối mè phương pháp số 7 (thuần gạo lức + muối mè + nước lã)18076828_1699342920077663_5285601896763042021_o

Năm thứ 2: tôi nhịn đói tuyệt thực tuyệt đối đợt 2 đúng 29 ngày, chỉ uống nước lã H2O, 11 tháng sau đó tôi ăn gạo lức muối mè phương pháp số 7 tuyệt đối.
Sau 2 năm bệnh tôi khỏi dần và mọi triệu chứng tim phổi gan não ngũ phục lục tạng hư hao, theo lời bao nhiêu bác sĩ tây y tào lao thiên địa phán quyết cũng biến theo mây khói.
Cùng lúc đó nhà cầm quyền CS trục xuất tất cả tăng chúng trên núi Dinh xuống để đi thanh niên xung phong, Thầy tôi vượt biên và không nghe tin tức gì đã hơn 30 năm qua. Tôi định cư tại Mỹ,thở hít bầu không khí tự do, được học hành công ăn việc làm đến nơi đến chốn.
Thỉnh thoảng, tôi có thấy nhiều người bạn bị ung thư, tôi có offer hãy theo phương pháp số 7 Osawa và nhịn ăn Tuyệt Đối, nhưng không ai chấp nhận hoặc tin những điều tôi nói. Có duy nhất một bác ở Cali thực hành đúng 1 tháng thì bệnh thuyên giảm rất nhiều, bác có thể lái xe và sinh hoạt bình thường, dù rằng trước đó bác nằm liệt giường.
Nhưng 1 năm sau, thì tôi nghe bác qua đời, tôi có hỏi người thân cũng là bà con của tôi là tại sao hôm bữa thấy đỡ nhiều , sao bây giờ lại như vậy ? Tôi biết được rằng trong thời gian ăn gạo lức muối mè phương pháp số 7, bác đã xen kẽ uống sữa , nước sinh tố, lâu lâu ăn mì, hủ tiếu, vốn đã vi phạm nghiêm ngặt phương pháp Osawa và Dưỡng Sinh.
Cho đến bây giờ, tôi vẫn ăn gạo lức hơn 30 năm qua, dù nấu trong nồi điện, và luôn có một hủ muối mè ,thỉnh thoảng vẫn nhịn ăn 7 ngày hoặc vài ba ngày (Gạo đỏ và mè không lột vỏ tôi đều mua ở Whole Food hoặc Trade Joe’s)
Chuyện Thứ Ba:1919661_871380476207249_4254915296963859690_n-copy
Năm 2012, ngoài bơi lội ra mỗi chiều tôi còn rất thích chạy xe đạp cuộc với tốc độ nhanh. Buổi chiều hôm đó tôi đang chạy thả dốc buổi chiều trên một con đường khá quanh co, xe càng chạy nhanh mà đường càng tối, tôi chưa kịp thắng từ từ vì thấy quá nguy hiểm thì bánh xe đã trượt đường chạy, và tôi văng tung người từ trên lề đường lộn lăn lộn đồi, không đội mũ bảo hiểm, mặt tôi đập mạnh vào đá và sõi, cặp kính đen đi xe đạp vỡ nát.
Máu chảy đầy mặt và toàn thân đau nhói, chỉ thấy bóng mờ xung quanh, sợ hải vội cởi chiếc áo thun và lau nhẹ khuôn mặt đầy máu, tôi chớp mắt mấy lần nhìn chung quanh 1 lần nữa , để xác định mình có bị mù không ? quá mừng vì tôi vẫn thấy rõ nhà cửa chung quanh.
Tôi được đưa vào bệnh viện cấp cứu khâu 11 mũi, gãy sóng mũi, bể tuyến nước mắt, bể xương sườn trái, và mắt trái bị yếu hẳn đi nhiều.
Tôi đi khám khoảng 1 tuần và được cho về nhà (tiền thuốc thang bệnh viện lên gần 80,000$ US), về nhà tôi tự nấu cháo gạo lứt muối mè, uống nước lã, ăn cháo gạo lứt muối mè rất ít, và uống thuốc giảm đau, nằm nghĩ trong vòng 6 tháng. Điều kỳ diệu, khuôn mặt tôi lành thật nhanh, chỉ có 1 vết thẹo thật nhỏ nằm dưới mí mắt mà ai nhìn thật kỹ mới thấy, các xương bị vỡ cũng tự động lành rất nhanh, dù rằng mắt trái kém hơn xưa rất nhiều.

Chuyện Thứ Tư:
Năm 2015 cùng ngày tan tiệc re-union với bạn tại orange county lúc đó đã khoãng 12 giờ đêm, không hiểu sao tôi lại quyết định lái về Las Vegas, khoãng 3 giờ rưỡi sáng tôi cảm thấy bắt đầu buồn ngủ, nhưng vì cảm thấy gần tới Vegas, nên tôi nghĩ ráng chút nữa về nhà ngủ luôn, dù rằng lúc đó mắt tôi đã mệt và bắt đầu thấy loạn thị 2-3 chiếc xe truck chở hàng từ Cali đi Vegas (thường thì giờ này Xe chở hàng từ California bắt đầu chạy lên Las Vegas).
Mắt tôi đang mệt mỏi thì “bang..” xe tôi đụng vào hàng lề bằng sắt bên phải dội ra, và không biết phép mầu nào giúp tôi lách khỏi chiếc xe truck đang chạy trước mặt.
Mồ hôi lạnh đầm đìa vì vừa thoát chết trong đường tơ kẻ tóc, tôi vội quẹo đại vào 1 exit vắng tanh khóa chặt cửa, và lăn đùng ngủ 1 giấc như chết tới sáng.
Sáng dậy, thoải mái khỏe khoắn tôi lái chậm rãi khoan thai về Las Vegas.

Chuyện Thứ Năm:19956909_1240928709368836_3267221894618981363_o
Thứ Năm Ngày 20 tháng 7 Năm 2017 – Từ cõi chết trở về
Trưa thứ 5 ngày 20 tháng 7 năm 2017, vừa lái khỏi Las Vegas khoảng 100 miles tức là qua khỏi Baker 1 tí, để ra cắm trại và tắm biển mỗi năm ở San Clemente California. Tôi với tay phải chồm lấy chiếc Iphone làm GPS thì bổng nhiên chiếc xe tôi đang chạy trên freeway 15 đâm sang lề phải, đụng mạnh vào dãy tường bằng gạch cát mới đào lên, và dội ra đường cái, mắt tôi vẫn mở toang, chiếc xe tôi vừa lao xuống lề phía trái vốn là một con đường đất sa mạc thật rộng, dùng để chia đôi FREEWAY 15, chiếc xe tôi vẫn lao băng băng về phia trước trên con đường sa mạc, được khoãng 30 giây thì chiếc xe ngừng lại bởi đất cát sa mạc.
Trên con đường tôi đi, xe tải, xe nhỏ lớn vẫn chạy vun vút, nhưng thật lạ kỳ tại sao khi chiếc xe tôi lạc tay lái trên đường cái thì không chiếc xe nào đụng. Đang chạy với tốc độ 85 miles và quay loạn xạ ỏ Freeway, nếu có chiếc nào đụng vào, thì tôi tin chắc 100% tôi sẽ từ tàn phế suốt đời cho tới chết.
Vừa mở cửa xe, vừa hoàn hồn bước ra khỏi chiếc xe bẹp lép, tôi biết rằng, tôi đã sống lại, hoặc ơn trên ông bà thần thánh đã phù hộ tôi. Nếu không chắc chắn, bây giờ tôi sẽ không có mặt trên cõi đời này để kể lại cho bạn đọc những mẫu chuyện kỳ diệu xảy ra trong đời.
Hảy nhớ rằng bất cứ chuyện gì cũng có thể xảy ra, bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu, và bạn có thể chết bất cứ lúc nào…cũng như là nếu chữa trị đúng lúc và kiên trì ý chí – bạn sẽ là người bác sĩ tốt nhất cho bạn.

Không có ai hiểu chính sức khỏe và bản thân bạn chính bằng bạn !
Không có chiến thắng nào bằng chiến thắng được bản thân mình !
ALAIN BẢO
JULY 22 2017
LAS VEGAS NV USA

Blog at WordPress.com.

Up ↑