Giới Thiệu: Tuyễn Tập Truyện Ngắn – Nước Mắt Mùa Đông – Tác Giả Alain Bảo Phán

Quí anh chị em có thể ủng hộ sách bằng cách vào trang web www.nuocmatmuadong.com, số lượng sách giới hạn – sẽ ký tên và viết tặng bạn bè thân nhân làm kỷ niệm. Sau khi lấy lại Vốn và công – Profit sẽ tặng lại cho 1 Bệnh Viện Mỹ và UNLV (University of Nevada Las Vegas) Library.
Xin chân thành cám ơn quí anh chị em bạn hữu gần xa.

Lời Mở Đầu

Tập truyện nhỏ “Tuyển tập truyện ngắn: Nước Mắt Mùa Đông”, thu lượm từ những bài học ngàn vàng và kinh nghiệm quý giá của cuộc sống, cũng như những mẫu chuyện nhỏ xảy ra dọc đường đời, tất cả hoàn toàn dựa trên sự thật. Mong rằng đọc giả tiếp nhận, và coi như là những hạt bụi tâm sự thoáng qua bên đời, của một người Việt Nam viễn xứ lạc loài trên đất lạ quê người. Tác giả cũng xin trân trọng cảm tạ bạn bè, bà con, đồng hương gần xa đã đồng hành, giúp đỡ, chia xẻ ngọt bùi để tập sách ra đời. Hy vọng tập sách ngắn gọn này, sẽ phần nào phản ánh được một phần góc cạnh của mỗi cá nhân người Việt trong và ngoài nước.

Las Vegas – 02 tháng 7 năm 2018

Alain Bảo Phán

Nhà Văn Trần Trung Đạo:

Dường như mỗi người Việt Nam tỵ nạn chính trị ở nước ngoài đều có nhiều điều để kể mà không cần phải hư cấu, tưởng tượng hay hình dung gì cả.

Tuyển tập truyện ngắn của Bảo Phán là một ví dụ điển hình. Mặc dù chia thành nhiều chương nhưng các chương có thể đọc một cách riêng rẽ, độc lập như những mẫu chuyện rời trải suốt trên chặng đường dài của hành trình tỵ nạn …

Bảo Phán không phải là nhà văn chuyên nghiệp hay là một cây bút thường xuyên nhưng có lẽ nhờ thế nên văn của anh rất tự nhiên, chân thành và hy vọng sẽ làm độc giả hài lòng …

Cựu Đại Úy Không Quân Vĩnh Hiếu:

“Tuyễn Tập Truyện Ngắn Nước Mắt Mùa Đông” là một mớ ký ức góp nhặt của Bảo Phán trong những năm tháng xa quê hương lưu lạc xứ người. Những bài viết biểu lộ bản chất tình cảm của tác giả qua giọng văn đơn giản, nhẹ nhàng,nhưng đong đầy tình cảm của một con người nghệ sĩ …

Đọc qua ta có thể thoáng thấy được con người của Bảo Phán, một con người yêu nước, yêu quê hương thể hiện qua một nội tâm khắc khoải, ưu tư về cuộc sống, ưu tư về số phận của quê hương xứ sở đã bị đổi thay, dân tộc bị dày xéo qua biến cố 75 …

Độc Giả Kim Hoa :

… Anh chỉ là 1 cây bút nghiệp dư hải ngoại, thật ra công việc chính của anh ta là toán thống kê tại 1 trường đại học tại Mỹ và là 1 người rất đam mê & giỏi âm nhạc. Có lẽ chính vì sự tổng hợp của những tố chất khác biệt đó, nên cách viết của anh rất gọn gàng, rõ ràng & đi thẳng vào những điều mà anh muốn diễn đạt như 1 mathematician giải 1 bài toán học vậy. Tuy nhiên tôi lại không cảm thấy văn của anh bị khô khan mà thay vào đó là sự thoải mái đến từ 1 cảm giác rất gần gũi với các nhân vật & diễn tiến trong truyện. Có lẽ vì những gì anh viết rất tương tự với những gì tôi vẫn nghe & thấy trong đời sống hàng ngày mà vì sự bận rộn của cuộc sống, tôi đã vô tình bỏ qua nên không thấy được chiều sâu & nét đẹp của những điều bình thường ấy. Chính điều này đã tạo ra một sự thu hút rất tự nhiên & cũng để lại trong tôi những cảm xúc khó quên sau khi đọc truyên của anh …

Xuân Thảo:

Tôi đang bước thật nhanh vào nhà để tránh cái nắng như thiêu đốt của Cali mùa hè bỗng ông xã chìa ra một bưu kiện màu vàng và bảo “của BP” . Mở nhanh bưu kiện, một lá thư 2 trang giấy và một cuốn sách rơi ra. Trong thư BP nhắc đến một lời hứa 3 năm trước là sẽ gửi tặng vợ chồng tôi một cuốn sách đầu tay của BP khi nào nó được xuất bản. Những tưởng chỉ là một lời nói đùa nên lời hứa đó tôi đã quên bẳng từ lâu. Vậy mà hôm nay trong tay tôi đang cầm “đứa con tinh thần” đầu lòng đó của BP. Những lời chân tình trong lá thư bất chợt làm buổi trưa mùa hè của Cali dễ chịu hẳn.
“Nước mắt Mùa Đông” là một tác phẩm đầu tay của một chàng lãng tử Việt trên đất Mỹ. Nó chắc chắn không phải là một tác phẩm hoàn mỹ, nhưng văn phong nhẹ nhàng, giản dị, đôi lúc quá chân thật vẫn lôi cuốn độc giả đọc hết một mạch cuốn sách. Những câu chuyện đời và đạo trong cuốn sách có những hình ảnh quen thuộc của tôi, của anh, của chúng ta, của những người con Việt trong thập kỷ 80 và những người Việt xa xứ lúc nào cũng đau đáu nhớ về quê hương.
Sách trình bày đẹp, nhiều hình ảnh của chính tác giả “Hắn vẫn là một người Việt Nam đơn độc như người lữ hành lang thang trên xứ lạ quê người”

Vô Không – Nguyễn Phúc Bảo Phán – (Alain Bảo)

1919661_871380476207249_4254915296963859690_n - Copy

Kiếp hoa vô thường, hoàng hôn chết

Đời em tắt lịm, tàn bình minh

Đen trắng hòa nhập, cõi hư không

Bạc màu sương gió, xong phận người

Tình thoảng nhẹ đưa, tuổi xa xưa

Em lạc lõng bay, nhẹ chiều đông

Anh dại khờ, phiêu lãng sầu mong

Đợi gió cửa thiền, bụi chợt bay

Nữa đời hương phấn, mỏi mòn mưa

Hồn lãng du trôi về dĩ vãng

Thương và nhớ , trôi dạt dòng sông

Đau và nhói, nhìn đời cũng qua

&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&

Tháng 3 Ngày 12 Năm 2018

Las Vegas, Nevada, USA

Tác Giả : Nguyễn Phúc Bảo Phán (Alain Bảo)1005340_10151722285216435_2029135651_n

15585286_281716472231521_8044988074967097624_o

Một lần – Thơ: Dương Phương Linh – Túy Tâm Trình Bày – Guitar Alain Bảo – LPBPdesigns.com (Iphone Version)


Một lần – Thơ: Dương Phương Linh – Túy Tâm Trình Bày (Iphone Version)
Một lần nào
Mình đi lại con đường xưa không anh
Dù đã trễ mùa hoa sứ không còn nở nữa
Và chốn cũ đã thay mùa mưa nắng
Đi lại một lần rồi mãi mãi xa xăm
Một lần nào
Mình ôn lại giấc mơ nghe anh
Thênh thang bước vui buồn trong tay nắm
Dẫu giữa nồng nàn tận cùng là vị mặn
Của giọt lệ buồn mai lạc dấu trăm năm
Một lần nào Mình hứa sẽ vui,
chỉ vui thôi anh Đừng để bóng tối dâng sầu
trong thinh lặng Dẫu giữa ngọt bùi tận
cùng là cay đắng Vẫn là vui …
rồi vĩnh viễn cách ngăn
Một lần nào Ừ một lần thôi anh …
Nhốt ánh Trăng, con gió vào cơn mộng
Để mỗi mùa Nguyệt Hằng vui cung đắm
Gió reo buồn miên viễn em nhớ anh
Dương Phương Linh (27/03/07)

Viết cho những xác cây – NANCY NGUYEN

 4_6
Từ chín ngàn hai trăm dặm bên kia Thái Bình Dương
Xin cho tôi gánh một phần đau thương
của những xác cây đã ngã
Những xác cây phơi thây buồn bã
Máu nhầy nhụa còn loang lổ lối đi
Những con đường rợp lá mỗi khi
Nay trơ trọi bóng sỏi in vào đất
Dáng lá bay bây giờ đã mất
Mỗi hè sang con ve nhỏ mồ côi
Con đường nào cho tôi tìm lại tôi
Giữa Hà Nội ngạt ngào hương hoa sữa
Con đường nào cho tôi ngẩn ngơ lần nữa
Ngắm chiều rơi trên phố Hàng Đào
Từ Mã Mây sang Hàng Giấy lao xao
Theo Hàng Bồ về Bát Đàn, Bát Sứ
Thả lòng mình tìm về quá khứ
Kẻ Sài Gòn giữa Hà Nội đầu đông
Hà Nội ơi, Hà Nội có buồn không?
Nhìn hàng cây đã xanh hàng thế kỷ
Nay vương vãi trong tiếng cụng ly hoan hỉ
Mặt đất giờ trơ những gốc đau thương
Từ chín ngàn hai trăm dặm bên kia Thái Bình Dương
Một lần nữa xin gánh đau thương của những xác cây đã ngã
Những xác cây phơi thân buồn bã
Máu nhầy nhụa còn loang lổ lối đi
Calif 03/21/2015

Món Quà – by Nancy Nguyen

 Tháng Tư rồi phải viết thôi, ko chữ sẽ đập tung lồng ngực tự tìm lối ra!

40 năm kỷ niệm, tôi tặng lại đất nước tôi một …

trăng thu

Món Quà

Chiến tranh vừa tàn mẹ bồng con tựa cửa:
“Kháng chiến thành công! Con ơi! Độc lập rồi!
Mười mấy năm du kích! Mẹ trông ngày này thôi!
Trên đầu con là bầu trời thống nhất,
Dưới chân con, cả dải đất tự do!”
Nỗi hạnh phúc ngời lên đôi mắt đỏ
Mẹ vui mừng khóc ướt cả má con…
Ba mươi tháng Tư con còn đỏ hỏn
Mắt nhắm nghiền trên tay mẹ ngủ ngoan
Con đâu biết lòng mẹ rất hân hoan
Quà của mẹ: tặng con đời Giải Phóng!

Hai mươi năm sau, con trăng tròn tuổi ngọc
Từ giã mẹ hiền sang xứ “lạ” làm dâu
Quà cưới con, những sáu nghìn đô! Có ít đâu!
Đủ để mẹ sửa căn nhà mình đã cũ…
Dáng mẹ gầy khuất sau bờ tre rũ
Và quê mình cũng mất dưới chân mây…
Mẹ ơi mẹ!
Qua đến tận bên đây
Con mới biết “chồng” con là nhà thổ!
Đoạ đày xác con!
Trăm đường nhục khổ!
Con giấu hết để mẹ được an lòng…

Hai mươi năm nữa là bốn mươi đợi mong
Con vẫn không về … dối mẹ … “nhà chồng khó…”
Chứ con về với thân xác đó,
Mẹ nhìn con sẽ khóc hết một đời!
Bốn mươi tuổi, đâu còn khách làng chơi
Để có tiền … con bán đi nội tạng
Lúc cha mất, mẹ nhớ không tiền mai táng?
Quà của con: tặng mẹ cha quả thận cuối cùng…

11/4/2015

cai-phao-tinh-yeu-don-phuong

Nancy Nguyen

Blog at WordPress.com.

Up ↑