Vô Không – Nguyễn Phúc Bảo Phán – (Alain Bảo)

1919661_871380476207249_4254915296963859690_n - Copy

Kiếp hoa vô thường, hoàng hôn chết

Đời em tắt lịm, tàn bình minh

Đen trắng hòa nhập, cõi hư không

Bạc màu sương gió, xong phận người

Tình thoảng nhẹ đưa, tuổi xa xưa

Em lạc lõng bay, nhẹ chiều đông

Anh dại khờ, phiêu lãng sầu mong

Đợi gió cửa thiền, bụi chợt bay

Nữa đời hương phấn, mỏi mòn mưa

Hồn lãng du trôi về dĩ vãng

Thương và nhớ , trôi dạt dòng sông

Đau và nhói, nhìn đời cũng qua

&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&

Tháng 3 Ngày 12 Năm 2018

Las Vegas, Nevada, USA

Tác Giả : Nguyễn Phúc Bảo Phán (Alain Bảo)1005340_10151722285216435_2029135651_n

15585286_281716472231521_8044988074967097624_o

Một lần – Thơ: Dương Phương Linh – Túy Tâm Trình Bày – Guitar Alain Bảo – LPBPdesigns.com (Iphone Version)


Một lần – Thơ: Dương Phương Linh – Túy Tâm Trình Bày (Iphone Version)
Một lần nào
Mình đi lại con đường xưa không anh
Dù đã trễ mùa hoa sứ không còn nở nữa
Và chốn cũ đã thay mùa mưa nắng
Đi lại một lần rồi mãi mãi xa xăm
Một lần nào
Mình ôn lại giấc mơ nghe anh
Thênh thang bước vui buồn trong tay nắm
Dẫu giữa nồng nàn tận cùng là vị mặn
Của giọt lệ buồn mai lạc dấu trăm năm
Một lần nào Mình hứa sẽ vui,
chỉ vui thôi anh Đừng để bóng tối dâng sầu
trong thinh lặng Dẫu giữa ngọt bùi tận
cùng là cay đắng Vẫn là vui …
rồi vĩnh viễn cách ngăn
Một lần nào Ừ một lần thôi anh …
Nhốt ánh Trăng, con gió vào cơn mộng
Để mỗi mùa Nguyệt Hằng vui cung đắm
Gió reo buồn miên viễn em nhớ anh
Dương Phương Linh (27/03/07)

Viết cho những xác cây – NANCY NGUYEN

 4_6
Từ chín ngàn hai trăm dặm bên kia Thái Bình Dương
Xin cho tôi gánh một phần đau thương
của những xác cây đã ngã
Những xác cây phơi thây buồn bã
Máu nhầy nhụa còn loang lổ lối đi
Những con đường rợp lá mỗi khi
Nay trơ trọi bóng sỏi in vào đất
Dáng lá bay bây giờ đã mất
Mỗi hè sang con ve nhỏ mồ côi
Con đường nào cho tôi tìm lại tôi
Giữa Hà Nội ngạt ngào hương hoa sữa
Con đường nào cho tôi ngẩn ngơ lần nữa
Ngắm chiều rơi trên phố Hàng Đào
Từ Mã Mây sang Hàng Giấy lao xao
Theo Hàng Bồ về Bát Đàn, Bát Sứ
Thả lòng mình tìm về quá khứ
Kẻ Sài Gòn giữa Hà Nội đầu đông
Hà Nội ơi, Hà Nội có buồn không?
Nhìn hàng cây đã xanh hàng thế kỷ
Nay vương vãi trong tiếng cụng ly hoan hỉ
Mặt đất giờ trơ những gốc đau thương
Từ chín ngàn hai trăm dặm bên kia Thái Bình Dương
Một lần nữa xin gánh đau thương của những xác cây đã ngã
Những xác cây phơi thân buồn bã
Máu nhầy nhụa còn loang lổ lối đi
Calif 03/21/2015

Món Quà – by Nancy Nguyen

 Tháng Tư rồi phải viết thôi, ko chữ sẽ đập tung lồng ngực tự tìm lối ra!

40 năm kỷ niệm, tôi tặng lại đất nước tôi một …

trăng thu

Món Quà

Chiến tranh vừa tàn mẹ bồng con tựa cửa:
“Kháng chiến thành công! Con ơi! Độc lập rồi!
Mười mấy năm du kích! Mẹ trông ngày này thôi!
Trên đầu con là bầu trời thống nhất,
Dưới chân con, cả dải đất tự do!”
Nỗi hạnh phúc ngời lên đôi mắt đỏ
Mẹ vui mừng khóc ướt cả má con…
Ba mươi tháng Tư con còn đỏ hỏn
Mắt nhắm nghiền trên tay mẹ ngủ ngoan
Con đâu biết lòng mẹ rất hân hoan
Quà của mẹ: tặng con đời Giải Phóng!

Hai mươi năm sau, con trăng tròn tuổi ngọc
Từ giã mẹ hiền sang xứ “lạ” làm dâu
Quà cưới con, những sáu nghìn đô! Có ít đâu!
Đủ để mẹ sửa căn nhà mình đã cũ…
Dáng mẹ gầy khuất sau bờ tre rũ
Và quê mình cũng mất dưới chân mây…
Mẹ ơi mẹ!
Qua đến tận bên đây
Con mới biết “chồng” con là nhà thổ!
Đoạ đày xác con!
Trăm đường nhục khổ!
Con giấu hết để mẹ được an lòng…

Hai mươi năm nữa là bốn mươi đợi mong
Con vẫn không về … dối mẹ … “nhà chồng khó…”
Chứ con về với thân xác đó,
Mẹ nhìn con sẽ khóc hết một đời!
Bốn mươi tuổi, đâu còn khách làng chơi
Để có tiền … con bán đi nội tạng
Lúc cha mất, mẹ nhớ không tiền mai táng?
Quà của con: tặng mẹ cha quả thận cuối cùng…

11/4/2015

cai-phao-tinh-yeu-don-phuong

Nancy Nguyen

Tương Lai !

Tương Lai !

Em căng cờ chặn cả tương lai
Tự bít cuộc đời mình, chắn lối đi dân tộc
Chẳng thể ngờ là chốt thí trong ván cờ thâm độc
Trên môi em còn rạng rỡ nụ cười

Em tôi ơi, những lá cờ được vẽ bởi bọn đười ươi
Trên thế giới người ta đã hoá tro gần hết
Em vin vào đó để tự mình ký kết
Cả hoài bão, cả tương lai, cả niềm tin và lẽ sống

Rồi một ngày, em ơi, khoảng trống
Của mênh mông hẫng hụt khi lý tưởng vỡ tan tành
Khi em nhận ra lý lẽ ấy mong manh
Mà người ta cứ cố đắp bồi thành chân lý.

By Nancy Nguyen

1538782_1579380295650440_2160076869877791980_n

Blog at WordPress.com.

Up ↑