Chuyện chàng trai ngoài 20 tuổi… (Truyện ngắn có thật)

Có khi nào trong những chiều lái xe về từ chỗ làm, đường phố đã nhá nhem tối, trời lạnh, bạn tự hỏi “tại sao ta ở chốn này?”, “những mảnh đời VN đang lưu lạc trên những miền đất xa xứ khác, sống một cuộc đời ra sao?” 40813263_10211077850817097_2059927372416679936_n

Từ khi biết câu chuyện tình ấy, hình ảnh gia đình họ cứ lảng vãng mãi trong đầu tôi. “Tại sao có những cuộc tình đẹp như vậy? Tại sao có những trái tim âm ỉ lửa tình yêu cho quê hương bền vững như vậy?” Đoạn kết của họ sẽ ra sao? Cuối cùng tình yêu có khả năng được trái tim chọn lựa hoặc được điều khiển bởi lý trí hay không?

Đã có những buổi chiều tôi như trôi theo luồng xe trên đường, dù được sưởi trong xe ấm áp, dù radio đang mở lên để hầu bắt kịp tin tức trong ngày nhưng đầu óc tôi đang ở một nơi xa xôi. Nơi ấy tôi không mơ ước được đến vì nó gần VN quá, đến đấy mà không vào được VN thì như tự khơi dậy nỗi đau, nỗi nhớ nhung cho mình… Nơi ấy có một người đàn ông…

…Người đàn ông ấy khoảng 40 tuổi nằm trong khu phòng đầy bệnh nhân của nhà thương Đồng Nai, tay anh bị còng vào thành giường. Mấy tuần nay người ta xì xầm về anh, có người nhìn anh bằng ánh mắt thương cảm, có người nhìn anh bằng ánh mắt sợ sệt và xa lánh. Trong những cơn mê sốt đôi khi anh cảm nhận được đôi bàn tay dịu dàng của ai đó đang nhẹ nhàng chăm sóc anh….

Cuộc tình một tù nhân lương tâm của các trại tù Z30 Xuân Lộc, Z20 Xuân Phước với người phụ nữ ấy bắt đầu từ những ngày tháng đó…

Anh được đưa trở lại trại tù Z30, sau khi bệnh tình của anh có phần thuyên giảm. Anh bị giam cầm thêm 5 tháng nữa trước khi được trả tự do.

Ngày cánh cửa nhà tù mở rộng, anh bước ra với tư cách một người tự do trong một đất nước bị giam cầm, người đàn bà có đôi tay dịu dàng đứng đợi anh ở cồng trại giam…

Người tù nhân lương tâm đã chôn hơn 20 năm tuổi thanh xuân trong trại tù cộng sản. Anh bị bắt tháng 7 năm 1977, lúc còn là chàng trai hơn 20 tuổi đời tràn đầy sức sống, tràn đầy lý tưởng cho quê hương. Từ cửa trại tù Xuân Lộc năm 1997 bước ra là một người đàn ông trung niên hoàn toàn trắng tay, 20 năm sống đời tù, thế giới bình thường đã quá xa lạ đối với anh…

Tôi có quen một cô bạn đầy cá tính xinh đẹp, mãi đến gần 30 tuổi vẫn chưa có người yêu. Hỏi tại sao? Nàng thẳng thắng trả lời “đàn ông VN không có lý tưởng nên chẳng chọn được thằng nào!”…

Có những người đàn bà như thế!

Người đàn ông trung niên kia gia tài chỉ có vài bộ đồ cũ hoặc chăng cũng chẳng có gì và người đàn bà không còn trẻ đưa nhau về tạo dựng tổ ấm. Có lẽ vợ anh thuộc mẫu người đàn bà như cô bạn của tôi, nên chấp nhận kết hôn với một người đàn ông chẳng có tương lai, sẽ luôn bị chính quyền dòm ngó theo dõi và trù dập. Chị chỉ biết rằng gia tài duy nhất của anh là một trái tim âm ỉ lửa cho quê hương. Có lẽ đối với chị ấy như vậy là đủ hạnh phúc…

Cuộc sống “tự do” trong một xã hội bình thường sau 20 bị giam cầm đã là khó, để tồn tại được trong một xã hội mà phần nhiều giá trị quan trọng đã bị đảo lộn chắc phải là một thử thách lớn đối với anh. Dù vậy, nước chảy thì lá cũng phải trôi theo…

Năm đứa con trai của anh gần 11 tuổi, anh lại theo tiếng gọi của con tim đi thăm viếng gia đình của những tù nhân lương tâm. Anh kể các cán bộ cộng sản đã hứa hẹn sẽ giúp anh tạo dựng một gia đình đầy đủ vật chất nếu anh chấp nhận tồn tại như một người không tim, không óc, không còn quan tâm đến những sự đàn áp mà các tù nhân lương tâm đang hứng chịu từng ngày. Anh kể:

– Lúc đó tôi thiếu thốn nhiều lắm nhưng làm sao quay lưng được với những người từng là bạn của tôi? Họ từng là những tù nhân lương tâm như tôi…

Ở VN, nếu bạn chỉ tồn tại như những sinh vật chỉ biết sống còn thì có lẽ dù nghèo, dù cực cũng không đến nỗi phải ăn cỏ như người dân Bắc Hàn, không phải ngủ khổ như cư dân ở Calcutta, nhưng nếu bạn làm người sống bằng con tim và lương tri của mình thì câu chuyện lại khác, đầy khó khăn…

Anh bị săn đuổi…

Gia đình nhỏ của anh dìu dắt nhau tìm đường vượt biên qua đất Thái. Cuộc sống trên quê hương đã khó khăn, qua Thái lạ đất, lạ tiếng, tôi không tưởng tượng được nó sẽ khó khăn, thử thách như thế nào?

Bạn có biết hơn nửa triệu đồng bào đã chết trên đường vượt biên tìm tự do? Họ đã bỏ mình vì cách này hay cách khác. Tôi đã nghe nhiều câu chuyện kể nỗi cả da gà từ những nhân chứng sống…

Người đàn bà của anh sức khỏe đã không tốt, trong hoàn cảnh sống quá khó khăn từ vật chất đến tinh thần nàng đã lâm trọng bệnh và qua đời…Chị để lại con trai nhỏ dại cho anh trên đất khách…

Con trai anh, cháu Long Phi lúc rời VN chỉ 11 tuổi, ngày trở về quê hương để giỗ mẹ đã là một chàng trai ngoài 20. Chàng trai ngoài 20 tuổi lưu lạc nơi xứ người, được nuôi dưỡng bởi ngọn lửa yêu quê hương dân tộc. Ngày trở về chàng trai ngoài 20 tuổi đã tham gia trong dòng người biểu tình chống luật Đặc Khu, ngày lịch sử Xuống Đường của người dân VN 10.06.2018. Trong dòng người ấy, chàng trai ngoài 20 tuổi bị bắt cùng với những chàng trai ngoài 20 tuổi khác. Will Nguyễn cũng bị bắt.

Cái mạng của những người trẻ ngoài 20 tuổi công dân Việt Nam nó rẻ mạt, ít được ai đoái hoài tới. Cái mạng của những kẻ đã bỏ nước ra đi vì bị truy đuổi từ đời cha dưới chế độ tàn quyền Cộng Sản thì có là ra gì?

Chàng trai ngoài 20 tuổi tên Trần Long Phi con ông Trần Văn Long là có thật. Có thể nào cũng như cha, chàng trai ngoài 20 tuổi này sẽ chôn trọn xuân xanh trong những nhà tù giam cầm người yêu nước như cha chàng đã từng? Có thể nào những người trẻ dám sống với lý tưởng cho quê hương dân tộc sẽ phải chết dần vì họ chưa được nhiều người biết đến để quan tâm?

Tôi viết những dòng này mỗi ngày một ít vì trong thế giới của tôi cũng lắm điều, nhiều chuyện. Ngày hôm nay gia đình em Trần Long Phi sẽ được phép vào tù thăm em…tôi chạnh lòng nghĩ đến người cha hiu quạnh của em đang bên đất Thái, không thể về thăm em được, vì về đồng nghĩa với sự chọn lựa chết mòn một lần nữa trong nhà tù Cộng Sản…

Bao nhiêu nữa thế hệ sẽ phải còn trả giá cho tình yêu quê hương của mình? Xin hãy tìm sự cứu cánh trong chính con tim của bạn.

Viết cho em…
05.09.2018

Uyên Di

Ngày mùng 2 Tết Mậu Thân – Uyên Di

 

“Tôi đang đẻ đứa con đầu lòng, đó là ngày mùng 2 Tết Mậu Thân. Nó (Việt+) đẩy cửa vô nhà tôi, thấy máu me đầy. Mẹ tôi kêu van xin tha chết. Nó bỏ đi. Chồng tôi vì thế mà thoát nạn. Con gái tôi năm nay đúng 50 tuổi”.

Tôi đã gặp cụ bà và nghe câu chuyện của cụ hôm qua cùng với những mẫu chuyện khác. Có một bác ngồi gần tôi với cô cháu gái còn trẻ khoảng 30 tuổi, bác liên tục thì thầm giải thích cho cô cháu gái hiểu nội dung các bài hát đang được trình bài trên sân khấu.

Nhiều nước mắt quanh tôi.

Tôi tưởng sau 50 năm, lại ở nước ngoài thì không còn mấy người là nhân chứng của cuộc thảm sát tại Huế, nỗi đau sau 50 năm chắc cũng nguôi ngoai nhiều.

Tôi sai.

Có nhiều người vừa làm đám giỗ của người thân cuối tuần này. Ngày người thân chết, họ không biết.

Cuộc Tổng Tấn Công và Nỗi Dậy Xuân Mậu Thân 1968 của Quân Đội Nhân Dân Việt Nam còn gọi là Việt Cộng đã được ông Hồ Chí Minh lên kế hoạch với Bộ Chính Trị Bắc Việt từ hồi tháng 05/06 năm 1967. Lên kế hoạch đâu đó đàng hoàng, bác ta đi ký hiệp ước với bên VN Cộng Hoà đồng ý ngưng chiến cho nhân dân đón Tết. Sau khi lật gọng lời hứa, ra lệnh tổng tấn công bác ta bay sang Bắc Kinh nghỉ mát… Chưa có một cuộc thảm sát nào trong lịch sử VN mà nó tàn bạo và dã man như cuộc tấn công lật gọng của Việt Cộng năm 1968.

Cuộc tàn sát được thực hiện bởi những người cùng dân tộc. Cái tên chủ mưu thì bay qua Tàu ngồi run đùi.

Có nghiên cứu nói rằng từ thập niên 1960 ông HCM và Võ Nguyên Giáp đã ra rìa. Người chủ mưu cuộc chiến này chính là Lê Duẩn. Ông này có câu nói để đời “ta đánh Mỹ là đánh cho Liên Xô và Trung Cộng”.

Sự thật nào thì cuộc chiến 1968 cũng quá dã man và tráo trở!

Mặc dù bị lật gọng bất ngờ trong trận chiến đợt 1 nhưng bên VNCH và đồng minh là Hoa Kỳ đã đánh trả một cách quyết liệt trên hơn 100 địa điểm tấn công của Việt Cộng khắp cõi miền Nam. Việt Cộng nằm vùng và Việt Cộng từ rừng về đã bị đánh bật gốc chỉ trong 2 tháng.

Có những người đã vượt biên thoát khỏi Cộng Sản, họ không còn mơ ngày đặt chân về lại chốn quê hương, họ không ngại khi làm những công việc cần làm.

Từng lời giới thiệu các bài hát của MC Quốc Việt là từng lời đanh thép nhắc nhở đến tội ác giết hại đồng bào của người Cộng Sản. Từng bài hát được viết bởi thế hệ nhân chứng và được hát lại bởi thế hệ tìm hiểu đã làm hơn 450 đồng bào khán giả phải nghĩ lại thân phận người Việt Nam chúng ta.

Tôi đến đấy chỉ mong rằng mình làm người đưa những giây phút của phần nào chương trình văn nghệ đặc biệt này ra ngoài khung viên hội trường, đến được với những người xa.

Xin hãy coi lại những livestreams tôi đã làm hôm qua. Xin cảm ơn ban tổ chức của chương trình văn nghệ này! Xin cảm ơn tất cả những ai đã đóng góp để những người như tôi có cơ hội nhìn lại một chặng đường lịch sử của VN qua những bài hát đầy chất nhân bản của người niềm Nam.

Việt Cộng thống trị quê hương VN nhưng VNCH vẫn đang ngự trị trong lòng người VN với những bài hát nhân bản bất hũ với thời gian.29103985_10210062300588976_706914216346386432_n

https://www.facebook.com/uyen.di/videos/10210054537394901/

https://www.facebook.com/uyen.di/videos/10210054666678133/

https://www.facebook.com/uyen.di/videos/10210054863163045/

https://www.facebook.com/uyen.di/videos/10210054997246397/

13.03.2018

Uyên Di

Thư của Nấm (con gái blogger Mẹ Nấm) gởi bà Melania Trump, phu nhân Tổng thống Hoa Kỳ.

Thư của Nấm (con gái blogger Mẹ Nấm) gởi bà Melania Trump, phu nhân Tổng thống Hoa Kỳ.

Theo bà Nguyễn Tuyết Lan, bà ngoại của Nấm chia sẽ:

“Với ước mong được ở cùng mẹ trong ngày sinh nhật sắp tới đây, bé Nấm – con gái lớn của Nguyễn Ngọc Như Quỳnh tiếp tục viết thư gửi cho phu nhân Tổng Thống Hoa Kỳ Donald Trump là bà Melania Trump để nhờ lên tiếng can thiệp cho mẹ.

Những lần trước đây, sau mỗi lần gửi thư cho bà Đệ nhất Phu Nhân, bé Nấm cũng luôn tự hỏi rằng không biết những lá thư này có đến tay bà Trump hay không? Tôi chỉ biết trả lời với Nấm “Chúng ta chỉ biết hy vọng và hãy luôn hy vọng!”

Với sự hiểu biết hạn hẹp của mình, tôi không biết làm cách nào để giúp cháu mình. Do đó, hôm nay, tôi xin được phép đăng tải nguyên văn bức thư của Nấm lên đây để mong quý anh chị em, bạn bè trong nước cũng như hải ngoại, nhất là những anh chị làm truyền thông giúp gia đình tôi dịch và chuyển bức thư của cháu Nấm đến cho bà Phu nhân Tổng thống.”

 

Mrs. Melania Trump First Lady of the United States of America The White House

Kính quý vị,
Tổng Hội Phụ Nữ Âu Cơ kính gởi quý vị Thư đệ trình lên Đệ Nhất Phu Nhân Hiệp Chúng Quốc Hoa Kỳ, Bà Melania Trump về việc nhờ bà can thiệp với nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam trả tự do cho Bà Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, tức Blogger Mẹ Nấm, nhà hoạt động nhân quyền và tù nhân lương tâm Việt Nam hiện đang bị nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam giam cầm với bản án 10 năm tù giam về tội hoạt ̣động nhằm lật đổ chính quyền.


TM Tổng Hội Phụ Nữ Âu Cơ Kính gởi,
Nguyễn Minh Nguyệt
TTK Tổng Hội Phụ Nữ Âu Cơ

Blog at WordPress.com.

Up ↑