QUA CƠN MÊ – Huyền Tôn Nữ Bảo Bình

Tịnh choàng dậy, mồ hôi vã ra ướt đẫm chiếc áo ngủ mỏng manh. Nàng chớp chớp đôi mắt để làm quen với bóng tối, rồi nhìn chiếc đồng hồ treo trên tường. Mới ba giờ. Điệu này chỉ còn mở lớn mắt, nằm dài chờ trời sáng thôi. Vân vẫn thường nhắc nhở: “Bảo Tịnh, cứ cái điệu mất ngủ đó, nhan sắc mi sẽ sớm phai tàn.” Tịnh buông một tiếng thở dài. Cố vỗ về giấc ngủ. Không được rồi! Tịnh ôn lại giấc mơ vừa qua. Một giấc mơ lạ!

.IMG_4015 (2)_edit
.
.

Nàng đang lang thang trong một khu vườn rộng mênh mông. Hoa lá rực rỡ muôn sắc muôn màu. Nàng như lạc vào một cảnh tiên. Rồi từ đằng xa, một người đàn ông và một người đàn bà lạ tiến về hướng nàng. Khi chỉ còn cách nàng chừng vài bước, người đàn ông bất ngờ xô ngã người đàn bà đi bên cạnh. Người đàn ông tiến lại gần nàng hơn, nắm tay nàng. Nàng bỗng chạy như bay theo người đàn ông. Hình như họ băng qua rất nhiều rừng hoa. Có đủ mọi loại hoa. Thơm ngát. Có tiếng chim hót líu lo. Có tiếng nước chảy, suối reo… Quả là một cảnh trí tuyệt vời. Bỗng nàng hụt chân, té xuống một cái hố sâu. Người đàn ông buông tay nàng ra. Cười lớn. Tiếng cười như còn văng vẳng…

.1005340_10151722285216435_2029135651_n
.
.

Tịnh miên man suy nghĩ. Nàng chưa hề gặp người đàn ông và người đàn bà đó bao giờ. Vậy họ là ai? Tô thêm tí phấn hồng trên gương mặt tái xanh vì một đêm mất ngủ, Tịnh ngắm mình trong gương. Nàng mỉm cười hài lòng với nhan sắc của mình. Nàng không đẹp, nhưng có nét thu hút đối phương rất mãnh liệt. Nụ cười tươi, để lộ hàm răng trắng đều. Mái tóc đen mướt xõa ngang vai. Hôm nay Tịnh mặt chiếc áo đầm màu đỏ tươi có điểm nhiều chấm trắng nhỏ trông thật rực rỡ. Thất rất thích nàng mặc áo màu đỏ. Chàng thường khen: “Em mặt áo màu đỏ trông khuôn mặt hồng hào và đẹp hơn.” Tịnh liếc nhanh chiếc đồng hồ đeo tay. Còn đúng 45 phút nữa nàng sẽ được gặp Thất. Đã một tháng rồi. Cả tháng trời vắng bóng người yêu. Tịnh như kẻ mộng du. Nàng nhớ Thất quay quắt. Nàng nhớ từng tiếng cười, từng lời nói, ánh mắt, nụ hôn… Tịnh hối hả ra xe. Tuy đường lên phi trường chỉ mất 15 phút, nhưng Tịnh muốn đến thật sớm. Biết đâu chuyến bay sẽ đáp sớm hơn giờ dự định.

Phi trường John Wayne từ ngày được xây cất lại có phần rộng lớn và đẹp hơn nhiều. Vất vả lắm mới tìm được một chỗ đậu xe. Tịnh đi gần như chạy về hướng United Airline. Thì ra chuyến bay sẽ đến đúng giờ. Tịnh thất vọng. Còn cả gần 30 phút nữa. Tìm một chỗ khuất ngồi xuống. Tịnh lật đi lật lại tờ báo Register trên tay, những hàng chữ cứ nhảy múa trước mắt. Trong tâm trí Tịnh bây giờ chỉ còn có hình ảnh Thất. Thường thường cứ độ mười ngày là Thất về thăm nàng một lần. Kỳ này bẵng đi cả bốn tuần. Chàng bảo chàng có chuyện quan trọng cần giải quyết. Tịnh mỉm cười không thắc mắc. Bởi vì nàng biết nàng không thể có Thất hoàn toàn và vĩnh viễn…

.001ThienDUong
.
.

Tịnh còn nhớ rõ ngày nàng quen Thất, cũng tại phi trường này. Trên một “chuyến bay định mệnh”, chuyến bay đã mang nàng và Thất đến với nhau, đã mang lại cho họ những chuỗi ngày thật hạnh phúc với những tiếng cười dòn tan, những nụ hôn nồng cháy… Cũng tại phi trường này, không biết bao nhiêu lần Tịnh đã ngập chìm trong hạnh phúc vào những lần đón Thất, và rồi với đôi mắt nhòa lệ để trả Thất về với cuộc sống riêng của chàng. Từ ngày gặp Thất, trái tim nàng mới thật sự rung động. Quen Thất, nàng tưởng rằng nàng đã có được hạnh phúc trong tầm tay. Tịnh xây thật nhiều mộng đẹp. Nàng mường tượng đến một mái ấm gia đình bên Thất và một đàn con nhỏ. Nhưng định mệnh đối với nàng hầu như lúc nào cũng khắc nghiệt. Ngày mà Tịnh biết được Thất đã có gia đình, nàng choáng váng, hụt hẫng như người vừa bắt nhằm cái bóng. Ngay lúc đó, nàng chỉ cần làm một chuyện đơn giản và đầy lý trí: rời xa Thất. Nhưng với bản tánh ngang bướng và lãng mạn, Tịnh đã không làm được điều đó. Nàng mặc kệ tất cả. Miễn nàng có được Thất hôm nay.

Có nhiều lúc Tịnh đã thử quên đi cuộc tình giữa nàng và Thất bằng những hình bóng khác. Nhưng những người đàn ông quanh nàng không ai có thể thay thế Thất trong tâm hồn của Tịnh, ngay cả anh Vỹ, anh trai của Vân, người đã theo đuổi và một lòng chung thủy với nàng suốt ba năm ròng. Và rồi cuộc tình của họ vẫn tiếp diễn. Cứ khoảng mười ngày hay nữa tháng, Thất lại đáp chuyến bay từ Boston về Cali. Những lúc đó, Tịnh như sống một cuộc sống mới. Nàng như chú vành khuyên nhỏ ca hát líu lo. Thất cũng chẳng khác gì nàng. Những ngày ở Cali, Thất như trẻ lại nhiều. Chàng thường tâm sự: “Gia đình anh không có hạnh phúc. Anh đã chọn lầm người đàn bà đó. Anh sẽ…” Tịnh bịt miệng chàng: “Đừng nói nữa anh. Mình chỉ có ba ngày cuối tuần. Hãy tạm quên hết những chuyện buồn phiền đi.”

.IMG_3985 (2).jpg
.
.

Tiếng người lao xao chạy dồn về phía cửa chờ đợi cắt ngang dòng suy tưởng của Tịnh. Nàng tiến nhanh về phía đó. Đoàn người lần lượt đi ra. Rồi Thất xuất hiện. Chàng khỏe mạnh tươi vui trong chiếc T-shirt trắng và cái quần jean xanh bạc màu. Trông anh chàng thật hớn hở. Thất chạy vội về hướng Tịnh và ôm chầm lấy nàng quay một vòng tròn:

– Bảo Tịnh, lâu rồi không gặp, hình như em ốm đi nhiều. Anh có tin vui, em đoán thử xem?

Tịnh nhỏng nhẽo:

– Tin vui gì lát nữa hãy nói anh. Bây giờ mình đi ăn đã.

Thất vừa kéo tay nàng ra bãi đậu xe, vừa hí hửng:

– Tịnh à, từ nay mình sẽ không xa nhau nữa. Anh đã làm xong thủ tục ly dị với Lily rồi.

Tịnh sững sốt. Nàng đứng khựng lại chau mày nhìn người yêu. Thất hốt hoảng:

– Sao vậy? Em có vẻ không được vui?

Đầu óc Tịnh bối rối, không biết phải nói thế nào. Đáng lẽ nàng nên vui mới phải. Từ nay sẽ không còn gì ngăn cách nàng với Thất, không còn những chuỗi ngày mong ngóng, những đêm dài thao thức vì nhớ Thất. Tịnh đáp nhanh:

– Em đói bụng. Mình đi ăn nha anh.

Suốt đoạn đường đến tiệm ăn, Thất kể huyên thuyên những dự định của chàng. Nào là chàng đã điều đình được với hãng xin chuyển về Cali, chỉ còn vấn đề thời gian thôi. Nào là chàng sẽ kiếm mua một căn nhà nhỏ. Họ sẽ đính hôn… Tịnh không nói lời nào. Thất ngạc nhiên trước thái độ kỳ lạ của Tịnh nhưng lại tự trấn an: “Có lẽ tin này quá bất ngờ. Nàng chưa chuẩn bị tâm lý?”

.IMG_4113 (2)
.
.

Chuông điện thoại reo vang. Giọng Vân lảnh lót:

– Bảo Tịnh, hình như mấy tuần nay mi đang ngập chìm trong biển tình? Anh Vỹ của tau vẫn nhắc đến mi luôn.

Tịnh mắng yêu cô bạn thân:

– Nhỏ này! Lòng tau đang bối rối, mi còn đùa được sao.

– Đừng phiêu lưu tình cảm nữa Tịnh. Tháng sau anh Vỹ sẽ mở phòng mạch. Anh có ý muốn mi về làm “cố vấn.”

Vân cười bí mật. Tịnh hiểu ý Vân. Nếu Tịnh nhận lời anh Vỹ, Tịnh sẽ trở thành chị dâu của Vân, làm bà bác sĩ Vỹ suốt ngày ngồi trong phòng mạch. Khỏi phải vất vả như bây giờ.

.
.
.

Tịnh thu dọn nhanh tất cả áo quần và những thứ lặt vặt vào hai cái va ly lớn. Đồng hồ đã điểm mười hai giờ khuya. Nàng thở phào và mỉm cười hài lòng với sự quyết định dứt khoát của mình. Sáng mai nàng sẽ đáp chuyến bay 8 giờ 45 phút. Nàng sẽ rời Cali. Nàng phải rời xa vùng đất đầy kỷ niệm này. Vùng đất mang nhiều dấu chân kỷ niệm của Vân, của Vỹ, của Thất, và của chính nàng… Tịnh nhắm mắt, chìm lần vào giấc ngủ. Hy vọng nàng sẽ mơ một giấc mộng đẹp!

HTNBB

 

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.

Up ↑

%d bloggers like this: