CHIẾC GHE GIẤY – Huyền Tôn Nữ Bảo Bình

IMG_3983 (2).jpgMưa. Làn mưa bay ngược hướng. Nàng tinh nghịch xếp cây dù lại để mặc cho những giọt nước mưa tạt vào mặt và thấm ướt làn tóc ngắn đang xõa ngang vai.

Mưa nhẹ dần.

Chàng cuối xuống hôn lên mái tóc ướn ướt của nàng, rồi hất nhẹ những giọt nước mưa, chàng nói:

– Dầm mưa giông đầu mùa coi chừng bệnh đấy.

Giọng chàng ấm áp, ấm hơn cả nắng mùa xuân. Hơi thở phà vào cổ, cũng ấm.

Nàng lặng thinh, xòe tay ra hứng những hạt mưa đang còn rơi lắc rắc…

Bàn tay chàng luồn nhẹ vào mái tóc mềm mại của nàng, dịu dàng:

– Ai bảo phụ nữ tóc dài mới đẹp nhỉ. Anh mê làn tóc ngắn của Nhóc nè.

Rồi chàng ngân lên nho nhỏ hai câu thơ của Nguyên Sa:

… Anh vẫn nhớ em ngồi đây tóc ngắn 
Mà mùa thu dài lắm ở chung quanh…

– Xí, lạc đề rồi, bây giờ đang là mùa hạ.

– Ừ, vậy thì…

… Hạ đỏ có chàng tới hỏi 
Em thơ, chị đẹp em đâu? 
Chị tôi hoa trắng cài đầu 
Đi giặt tơ vàng bên suối…

Nàng gật gù:

– Thơ Huyền Kiêu hay thật! Nhưng… trời đang mưa…

Chàng cười:

– Được, nghe nhé…

Tháng sáu trời mưa trời mưa không dứt 
trời không mưa anh cũng lạy trời mưa 
anh lạy trời mưa phong kín đường về…IMG_3985 (2)

Và cả hai người cùng ngân nga: “… và đêm ơi xin cứ dài vô tận…” rồi cùng cười thích thú.

Nàng bắt bẽ:

– Ơ… bây giờ đã sang tháng bảy rồi, mưa tháng bảy…

Chàng nhíu mày suy nghĩ:

– Nhóc khó chìu thật. Thôi được…

Mưa rơi tí tách
Ngõ ngách ướt nhèm
Hạt mưa mi nhẹ tóc em
Mưa giông tháng bảy…

Chàng khựng lại một tí rồi tiếp:

Mưa giông tháng bảy… anh thèm nụ hôn.

Rồi bất chợt chàng chồm tới tính hôn nàng một cái. Nàng né thiệt lẹ.

Chàng cười lớn:

– Ha ha ha… Giỏi!

– Anh cũng giỏi, ứng khẩu thành thơ! Mà thể thơ gì nghe là lạ?

– Song Tứ Lục Bát đó Nhóc.

– Ồ…

IMG_4055 (2).jpg

Mưa chưa ngưng hẳn, vẫn lất phất bay bay.

– Phải chi có mấy tờ giấy…

– Nhóc cần giấy để làm gì?

– Xếp ghe.

– Nhóc biết xếp ghe giấy à!

– Đó là một trong những món đồ chơi của Nhóc hồi còn nhóc, xếp thuyền giấy và ghe giấy có hai cái mui ở hai đầu hoặc một cái mui lớn ở giữa.

Những trận mưa ở Đà Nẵng thường kéo dài cả tuần lễ, suốt ngày suốt đêm không hề ngớt. Khi trời tạnh mưa, nàng thường xếp những chiếc ghe bằng giấy mang ra đường vừa lội nước lụt vừa thả cho ghe trôi theo dòng nước. Những trò chơi thời ấu thơ thật đơn giản mà luôn hằn sâu trong ký ức.

Chàng nheo mắt ghẹo:

– Nhóc thả ghe và thuyền trôi trong ống cống phải không?

Chàng hỏi bừa để ghẹo nàng mà lại đúng quá. Tuy vài ngày sau nước lụt đã rút xuống khỏi mặt đường nhưng những cái cống trước nhà vẫn còn đầy nước. Nàng ngồi chò hỏ thả ghe trôi trên dòng nước cống. Nơi đó cũng có nhiều lần nàng mang vợt ra vớt loăng quăng về chơi nữa.

– Vậy Nhóc có tắm mưa không?

– Con gái tắm mưa dị òm. Ngoại không cho, sợ về bị bệnh.

Đám con trai trong xóm đổ xô ra đường tắm mưa, lội nước lụt, đùa giỡn với nước như trẻ con bây giờ giỡn nước trong hồ bơi vậy. Đám con gái thì ngồi trong nhà nhìn ra chờ mưa tạnh, thỉnh thoảng liều mình chạy ào ra sân ngửa tay hứng vài giọt nước mưa một cách thích thú.

– Hèn gì bây giờ Nhóc thích mưa dữ vậy.

– Mưa đôi khi mang lại niềm vui, có lúc gợi lên nỗi buồn khó tả, nhưng dù sao Nhóc vẫn thích những lúc trời mưa như vầy… Và thích cái cảm giác vừa vui vừa buồn lẫn lộn…

– Nhóc mâu thuẫn…

– Dạ…

Mưa miền Trung dầm dề. Mưa ngày mưa tháng. Mưa thúi đất. Nhà thường xuyên bị dột. Những ngày trời mưa lớn nước lụt tràn luôn vào nhà. Ngồi bó gối trên bộ phản đen, nhìn và nghe tiếng nước mưa nhỏ xuống tong tong vào những cái thùng thiết chung quanh. Khi nào lạnh quá thì chạy xuống bếp ngồi chung với Ngoại bên bếp lửa bập bùng sưởi ấm. Nhà gần biển. Tối nằm ngủ nghe tiếng sóng vỗ ầm ầm vào bờ. Tiếng mưa rơi lộp độp trên mái tôn. Mấy âm thanh quen thuộc đó ru đời những đứa trẻ thơ trong xóm, trong đó có nàng. Đó là mùa mưa quê nhà. Mưa quê người cũng ào ào dữ dội ở một vài nơi. Tuy nhiên nơi nàng đang sống mưa chẳng thấm vào đâu. Ra đường thì bước vào xe hơi chẳng cần dầm mưa lội nước chi cả.

IMG_3996 (2)

– Nhóc đang nghĩ gì đó? Để anh ra xe tìm giấy cho Nhóc nhé.

– Thôi, không cần đâu anh. Nhóc cũng đã quên cách xếp những chiếc ghe giấy đó rồi.

Chàng rút chiếc điện thoại trong túi áo ra:

– Để anh vào YouTube xem, chắc chắn Origami có hướng dẫn cách xếp ghe giấy như hồi đó Nhóc hay xếp mà.

– Thôi anh. Tại thấy mưa nên Nhóc nhớ lại những chuyện hồi xửa hồi xưa… Chứ thời ấy đã qua rồi… Mà bây giờ cũng đâu có nước lụt nước cống để thả ghe thả thuyền, chẳng lẽ thả ra biển đó ư, chiếc ghe nhỏ bé của Nhóc sẽ tả tơi và bị cuốn ra khơi ngay lập tức.

Nàng vừa nói vừa chỉ tay ra biển. Nước biển xanh đen, từng đợt sóng ập vào bờ tung bọt biển trắng xóa. Nàng dựa lưng vào lồng ngực của chàng. Chàng choàng hai tay ôm nàng siết mạnh. Hơi ấm của chàng chuyền sang, ấm tựa hơi lửa trong bếp tỏa ra vào những ngày mùa đông năm nào… Phải, thời ấy đã qua, chỉ còn lại trong ký ức những chiếc ghe giấy trôi trên dòng nước lụt, đẹp thật đẹp!

– Thôi mình về nghe Nhóc. Anh biết Nhóc sắp đói bụng.

Hai người dắt tay nhau ra xe. Mưa đã tạnh hẳn.

HTNBB
19July015

 

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

w

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.

Up ↑

%d bloggers like this: