Sài Gòn Vẫn Mãi Trong Tôi – Túy Tâm- Alain Bảo – Lê Từ Phong – Sáng Tác: Anh Bằng – Trúc Hồ


Sài Gòn Vẫn Mãi Trong Tôi Tác giả: Anh Bằng & Trúc Hồ

Sài Gòn,ngày đó tôi xa người
Bỏ lại thành phố với bao mộng mơ
Sài Gòn,người tình mến yêu ơi!
Người đang giữ tim tôi
Từ một kiếp sống xa xôi…
Sài Gòn, trời rực nắng ban ngày
Ðường bừng nắng em về
Dịu dàng nón lá môi cười

Giờ thì đã lỡ xa nhau
Những con đường nào đã đổi tên
Những phố phường dù đã đổi thay.. bao lần
Sài Gòn ngày mưa hay nắng
Sài Gòn giờ đây xa vắng…
Em ơi! Sài Gòn…Em ơi! Sài Gòn….vẫn mãi trong tôi…

NGƯỜI KHÁCH LẠ !

Người đàn ông trung niên ngồi trong bóng tối, lặng lẽ, bất động như “linh hồn tượng đá”, thỉnh thoảng lại thấy ánh lửa, trên điếu thuốc di động, lúc sáng lúc mờ, có lẽ đó là dấu hiệu duy nhất, báo hiệu cho mấy đứa trẻ trong công viên sự hiện diện hàng giờ của ông.20110812-113204-2-CoDon

Hình như cuối tuần nào cũng vậy, vào khoãng giờ tan sở, người đàn ông vẫn tay một bao thuốc, hút từng điếu này sang điếu khác, ngồi đúng vào hàng ghế đá, cạnh hàng cây thông, đối diện khung cửa sổ, ngay sau nhà Trang.

Vì thường đọc sách và đàn Piano ở phòng sau, nhìn ra công viên lá rơi, khung cảnh thật thơ mộng, Trang hầu như nhớ từng chi tiết, và sinh hoạt của mọi người ngay công viên sau nhà . Ban đầu cô không chú ý đến sự có mặt của người khách lạ, nhưng cứ mỗi cuối tuần ông ta lại cũng đúng giờ, đúng khắc có mặt đúng nơi, đúng chổ hàng giờ, đã gây cho cô một sự tò mò không nhỏ. Bởi lẽ ông ta ngồi đó một thời gian khá lâu, cho đến lúc sự có mặt của ông ta dường như là một chiếc đồng hồ sống cho Trang. Ông thường ngồi im lặng, tay cầm 1 ly café, và cứ thế hút từng điếu thuốc này sang điếu khác, cho tới khoãng 8 giờ tối.

Gia đình Trang thuộc loại khá giả, ba mẹ nàng di tản năm 1975 đến định cư tại Mỹ, ngay tiểu bang sa mạc nóng cháy, khỉ ho cò gáy này đã gần 40 năm . Ba Mẹ cô đã làm lụng, cực nhọc, không chừa bất cứ nghề gì để lấy lại được tấm bằng Bác Sĩ để được hành nghề trên đất nước tự do này.

Vì là con một, vả lại học hành chăm chỉ và không phải gặp trở ngại về tài chính, con đường học vấn của cô êm ả thuận gió xuôi thuyền, cô tốt nghiệp luật sư và hành nghề ngay tại một công tỷ Mỹ khá nổi tiếng ngay sau khi tốt nghiệp. Hình như để tạo cân bằng cho cuộc sống bằng phẳng hồ thu lặng sóng, không chướng ngại của Trang, Trãi qua vài mối tình lận đận, đến giờ Trang vẫn độc thân và cuối cùng quyết định dọn về sống với Ba Mẹ nàng. Mẹ nàng lúc nào cũng thở dài, lúc nào cũng nghĩ rằng con gái bà sinh vào năm 1975, tuổi Dần cao số, nên đường tình duyên lúc nào cũng lận đận.

CongVienKhu phố Trang ở, chung quanh toàn là người da trắng, hàng xóm thỉnh thoảng gặp nhau chào hỏi dăm ba câu khách sáo, dường như mục đích chỉ cho biết nhau họ là hàng xóm. Đối diện nhà ba mẹ nàng, là nhà bà Jane cũng khoãng 75 tuổi, nghe đâu thừa hưởng 1 gia tài kếch xù của ông chồng tận bên Anh Quốc, vì để tránh tai tiếng dị nghị của bên chồng, nên bà Jane đã dọn hẳn ở bên Mỹ.

Bà Jane tính tình vui vẻ, vào những dịp lễ tạ ơn, giáng sinh, tận tình mời Trang cùng ba mẹ nàng qua nhà bà chung vui, có lẽ để vun đầy nỗi che lấp nỗi cô đon hiu quạnh, của một người đàn bá goá, lắm của nhiều tiền.gui-em-co-gai-khong-con-co-don

Một buổi chiều cuối tuần, Trang bổng nghe tiếng ồn ào của bà Jane cùng với tiếng xe lui ra chạy vào, hiếu kỳ, Cô vén màn nhìn sang nhà đối diện, một người đàn ông châu Á đang khiêng vài chồng sách vở, vài cặp sắch tay, cùng vài chiếc bàn ghế khổ nhỏ đi vào cổng bên. người đàn ông khổ người cao ráo, đang nói chuyện xoay lưng về phía nhà nàng cùng bà Jane, thỉnh thoảng lại cám ơn, và chăm chú lắng nghe bà Jane.

Sau dó bà Jane bổng chỉ chỏ tay về phía nhà Trang, người đàn ông quay lại và nhìn về nhà nàng, Trang giựt mình, thì ra là người khách lạ trung niên thường ngồi hàng giờ trong công viên sau nhà.

Vài ngày sau, gia đình Trang biết rằng, Người khách lạ đó là bạn của cháu bà, một người Việt Nam đến xin mướn phòng, thông qua sự giới thiệu của người cháu ruột bà Jane.

White_rose_on_black_guitar_by_kokopokoVà kể từ ngày đó, không những Trang nhìn thấy người khách lạ Việt Nam hàng giờ ngay công viên sau nhà, mà còn thỉnh thoảng nghe tiếng Guitar nhè nhẹ âm hưởng quê hương mà đã lâu lắm nàng không còn biết đến từ căn nhà đối diện của bà Jane.

Ngày tháng trôi qua, Năm nay là năm thứ 40 ăn cái tết tại xứ người, cũng vẫn 3 người quen thuộc, cha mẹ Trang và Trang, đêm 30 tết, sau khi mẹ Trang cúng ông bà tổ tiên và chuẩn bị một bửa cơm thịnh soạn bao gồm những món quen thuộc như Thịt Kho Tàu, Dưa củ kiệu, Sôi gấc, bánh tét và hàng loạt các món khác mà bà mua từ chợ Việt Nam.

Nhìn bữa ăn thịnh soạn và khá nhiều cho 3 người, Ba Trang bổng nhìn mẹ cô và nói:

“hay là bà nó sang mời anh gì hàng xóm bên nhà bà Jane qua ăn cho vui .?”

Trang giựt mình: “ thôi đừng, bố à, có người lạ con không thích lắm.”

Mẹ Trang mỉm cười hiền từ: “ trông anh ấy cũng hiền, với lại cùng là người Việt mà, ừ thì ăn chung giao thừa cho vui.”

Trước sự đồng ý của ba Mẹ Trang, Trang đành im lặng .

…….

Còn tiếp

ALAIN BAO

Blog at WordPress.com.

Up ↑