Mến Tặng Những Người Đang Yêu Và Sẽ Yêu, Cũng Như Đang Được Yêu – Valentine 2018

Mến Tặng Những Người Đang Yêu Và Sẽ Yêu, Cũng Như Đang Được Yêu – Valentine 2018
“Rồi mai trong đám xuân xanh ấy
Có kẻ theo chồng, bỏ cuộc chơi.”
..Rồi em rồ máy phóng xe đi……Tôi nhìn theo và không biết mình đã “câm” từ lúc nào…..
****************************************************************************************************************************
“Tôi không bao giờ hối hận vì để những mối tình vất vưỡng ngang vai, cuốn theo chiều gió, vì chắc chắn rằng tôi sẽ không mang hạnh phúc cho bất cứ ai, tốt nhất hãy đễ tất cã trở thành kỷ niệm, một dĩ vãng nhạt nhòa, để rồi một ngày nào đó nhìn lại, tôi luôn có một thời để nhớ, một thời tuổi trẻ thật đẹp.” A.B
****************************************************************************************************************************
Chuyện Tình Câm – Giọng Đọc Thanh Phương – Viết theo lời kể của V.H & 1 người khuyết danh – by NT-DT-BP – Biên Tập và Âm Thanh – Hình Ảnh by Alain Bảo – LPBPdesigns Studio
Valentine Feb 14 2018 – 29 tháng 12 Năm Đinh Dậu – 1 ngày trước giao thừa năm Mậu Tuất
28 năm phiêu lãng xứ người
Las Vegas NV USA
www.alainbaophan.com

Friday – Feb 9th 2018 Las Vegas Nevada USA Một Đời Quên Lãng – Ngô Thụy Miên – Khánh Ly

Người đến bên tôi, tim tôi chơi vơi, hồn tôi rã rời
Giọng nói năm xưa, nụ cười ngày nào nhẹ vương tà áo
Bài thánh ca đêm, nhạc mềm hiu hắt
Ôm bờ vai dịu dàng ngây ngất
Hạnh phúc trong tay, một thời mơ ước gối mộng xa bay.

Người đã yêu tôi thương trao đôi môi vùng ân ái này
Một thoáng mây bay trong cơn mê say gọi tên người mãi
Còn nhớ khôn nguôi một chiều im nắng
Mưa còn rơi gợi niềm cay đắng
Là mất nhau rồi, là đời chia lối nỗi buồn riêng tôi.

[ĐK:]
Còn đâu tình yêu xưa dẫu đã muộn màng
Còn đâu bao tiếc nuối xót xa đầy vơi
Còn đâu nữa ngày vui đã tàn
Còn đâu nữa tình thôi lỡ làng
Còn đâu nữa, tìm đâu thấy nữa người yêu dấu ơi.

Tình đã phôi pha nghe trong tâm tư niềm đau xóa nhòa
Rượu ấm đôi môi mà lạnh một trời, sầu dâng ngập lối
Người đã quay đi, lời nào không nói
Riêng mình tôi chờ mùa đông tới
Một kiếp xa xôi, một đời quên lãng, em còn yêu tôi.

Blog at WordPress.com.

Up ↑