Viết cho những xác cây – NANCY NGUYEN

 4_6
Từ chín ngàn hai trăm dặm bên kia Thái Bình Dương
Xin cho tôi gánh một phần đau thương
của những xác cây đã ngã
Những xác cây phơi thây buồn bã
Máu nhầy nhụa còn loang lổ lối đi
Những con đường rợp lá mỗi khi
Nay trơ trọi bóng sỏi in vào đất
Dáng lá bay bây giờ đã mất
Mỗi hè sang con ve nhỏ mồ côi
Con đường nào cho tôi tìm lại tôi
Giữa Hà Nội ngạt ngào hương hoa sữa
Con đường nào cho tôi ngẩn ngơ lần nữa
Ngắm chiều rơi trên phố Hàng Đào
Từ Mã Mây sang Hàng Giấy lao xao
Theo Hàng Bồ về Bát Đàn, Bát Sứ
Thả lòng mình tìm về quá khứ
Kẻ Sài Gòn giữa Hà Nội đầu đông
Hà Nội ơi, Hà Nội có buồn không?
Nhìn hàng cây đã xanh hàng thế kỷ
Nay vương vãi trong tiếng cụng ly hoan hỉ
Mặt đất giờ trơ những gốc đau thương
Từ chín ngàn hai trăm dặm bên kia Thái Bình Dương
Một lần nữa xin gánh đau thương của những xác cây đã ngã
Những xác cây phơi thân buồn bã
Máu nhầy nhụa còn loang lổ lối đi
Calif 03/21/2015

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.

Up ↑

%d bloggers like this: