KỂ CHUYỆN VỀ BỆNH VIỆN XỨ TƯ BẢN ( Uyen Di)

Uyen Di

11165307_944189392268462_7762933687580187908_n

8 giờ tối các con tôi chuẩn bị đi ngủ, cậu nhỏ thì thầm “tâm sự”

– Mummy ơi, chiều này đang chơi, mũi cây viết chì bị gãy, nó văng vô lỗ tai con.

Tôi hơi hoảng nhưng cố giữ bình tĩnh để cậu nhỏ thấy chuyện cũng không có gì:

– Vậy giờ con thấy sao? Cho mẹ coi cái nghen?!

12249607_10204598038585841_3562682098755206718_n

Cậu nhỏ thấy tôi cười, tưởng tôi không tin nên cậu vui vẻ chìa bên tai ra cho tôi coi. Từ nhỏ anh em tôi đã được bà ngoại chăm sóc kỹ, thỉnh thoảng ngoại dùng cái móc rái tai “dọn dẹp” sạch sẻ trong ấy cho chúng tôi nên bây giờ mỗi nhà anh em chúng tôi đều có cái móc rái tai. Tôi lấy “đồ nghề” và đèn pin tia nhỏ rọi vào tai cậu, đồ nghề của tôi chạm nhẹ vào khúc ruột viết chì bị gãy nằm chiễm chệ trong ấy.

Lấy sách về lỗ tai ra để coi hình dạng cấu trúc thế nào cho rõ ràng, tôi gọi ngay Nurse On Call nghĩa là tổng đài do mấy y tá trực 24/24 để trả lời những câu hỏi liên quan đến bệnh hoạn của dân chúng. Tổng đài này là do chính phủ lập nên với mục đích giúp dân tránh vào bệnh viện cấp cứu, đây là một hệ thống hết sức thông minh, vừa tiết kiệm kinh phí y tế cho chính phủ, vừa tiết kiệm thời gian của dân chúng.

Y tá nghe tôi trình bày với các từ vựng chính xác chỉ các địa điểm của tai chắc cũng ấn tượng lắm, đâu biết tôi đang có cuốn sách trước mặt. Nàng y tá với chất giọng ngọt ngào phán một câu:

– Nên chở cháu vào phòng cấp cứu ngay!

Y tá ở bang Victoria của Úc Châu tôi thấy ai cũng ngọt ngào, tận tình. Việt Nam có câu “lương y như từ mẫu”, ở đây tôi thấy y tá là đã như từ mẫu rồi!

Sau câu phán của cô y tá, cả nhà tôi chất lên xe chạy vào bệnh viện nhi đồng gần thành phố Melbourne, cách nhà tôi khoảng 10 phút láy xe vào ban đêm. Ngoài trời tháng ấy lạnh câm câm. Vừa vào được lớp cửa ngoài cùng của khu cấp cứu là khí nóng thổi dồn vào người làm chúng tôi nhìn nhau cười. Bên trong bệnh viện là một hồ cá 2 tầng khổng lồ được trang trí vô cùng bắt mắt cho các cháu con nít thích thú ngắm nhìn mà tạm quên nỗi đau nhức trong mình.

Các thủ tục giấy tờ căn bản được làm rất nhanh chóng, thời gian chờ đợi cũng không lâu. Cô y tá vạch lỗ tai cậu nhỏ thử gấp ruột viết chì ra với dụng cụ đặc biệt nhưng không xong. Nàng bảo sẽ lấy hẹn để gặp bác sĩ chuyên khoa.

Tuần sau chúng tôi đến phòng đợi, lại thêm một bất ngờ thích thú, tầng này ngoài có sân chơi nhỏ với đồi núi chập chùng, còn có mini sở thú rộng rãi nuôi một đám các chú Meerkats mục đích cũng là để “đánh trống lãng” cho đám con nít tội nghiệp mà thôi!

Mặc dù cậu nhỏ được ba mẹ giải thích trước, nhưng đến lúc bác sỹ tới làm việc vẫn sợ. Cô bác sỹ thật trẻ, nàng nhẹ nhành dỗ dành cậu nhỏ, cậu nhỏ xiêu lòng nằm nghếch lỗ tai cho bác sỹ thử, thử lần 2 xong, nàng bác sỹ bảo

– Phải trở lại lần nữa vì lần này sẽ chụp thuốc mê cho cháu rồi lấy ra, cách đó dễ hơn và không tổn thương tinh thần của cháu.

Như hình đính kèm, cuộc “giải phẫu” thành công tốt đẹp nhưng theo chổ tôi đoán biết thì rất tốn kém vì đã qua nhiều giai đoạn, mỗi giai đoạn là một chuyên viên đặc nhiệm để lo.

Vài ngày sau cặp vợ chồng người bạn đến chơi, anh bạn là bác sỹ, chồng tôi đem chuyện kể và hỏi thì anh bạn bảo có thể tốn gần 6,7 ngàn cho cuộc “giải phẩu” này. Tôi nghe thế bảo chỉ có vậy thôi mà nước Úc này làm dữ quá! Cô bạn nhanh nhẩu đáp

– Phải vậy chứ sao? Nếu không sẽ ảnh hưởng đến năng xuất làm việc và sự đóng góp cho xã hội của nó về sau này. (Đây là một câu tiếng Anh tôi dịch lại tiếng mình cho dễ hiểu).

Chồng tôi rời VN lúc tuổi lớn hơn tôi và đã sống qua một thời khó khăn thiếu thốn nên rất “ấn tượng” mỗi lần có dịp thăm bệnh viện chính phủ. Anh đem chuyện này kể với các bạn người Úc gốc Tây Phương thì tôi nhận thấy họ phản ứng như đây là lẽ đương nhiên, có người còn nói:

– Dĩ nhiên phải vậy rồi! Số thuế mình đóng cho ngân khố quốc gia hàng năm là khổng lồ mà!

Còn phản ứng của mấy bạn người Úc gốc Việt sống khá lâu ở nước này thì:

– Đó thấy hông, mình may mắn quá!

Uyen Di

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.

Up ↑

%d bloggers like this: